Cô bé Lọ Lem thay thế – Chương 2.2

Convert: bautroixanh’ jane89

Edit: Jenice

Xem qua xem lại tập báo kinh tế, xã hội, Tiểu Hổ rút cục ngồi phịch xuống trầm tư giữa hai tập báo.

Sắp 3 tháng rồi, nên đi thăm cô ấy rồi.  Cho dù là hắn không yêu cô, cho dù hắn là thằng đàn ông phong lưu phóng đãng, nhưng trong bụng cô có con của hắn cũng không thể không để ý, đây là nguyên tắc duy nhất trong cuộc sống phóng túng của hắn – không thể để đứa con của mình phải mang tiếng con ngoài giá thú, cho nên hắn mới đáp ứng kết hôn với Tang Ngược Quyên.

Tuy vậy hắn thực ảo não bao lâu nay hắn đều cẩn thận phòng bị, cư nhiên lại một đêm … không, kia rõ ràng là ngày! … Thật sự là SHIT! Liền như vậy một lần … một lần say rượu sơ sẩy, ‘kỷ lục trong sạch’ bao năm vất vả bảo trì liền bị hủy!

Thật không biết nên bực mầm móng của mình quá tận trách hay nên tự kiêu rằng mầm móng của mình quá dũng mãnh? (ack >”<)

Thôi đi, những cái đó giờ cũng chẳng quan trọng nữa, quan trọng là tạm thời hắn không thể kết hôn với cô được, mà cái tên gia hỏa tạm thời thay hắn quản lý công ty nhất định sẽ nhân cơ hội hắn đang hôn mê mà đi đả kích cô; vì vậy trước hết hắn phải đi kiểm tra một chút tình hình của cô, lại còn phải đi xem cái tên gia hỏa kia rốt cuộc tính toán thế nào, rồi mới quyết định được xem có thể làm gì với tình hình của hắn hiện nay.

Chỉ là …

Tiểu Hổ trong lòng tự cười nhạo một tiếng, không có BMW, không có Porsche, đến chân để đạp xe cũng không có, xem bộ dạng này chỉ có thể hai chân … không, bốn chân tự đi đến Thiên Mẫu mà thôi.

Bịch!

“Meo ~ …”

Tiểu Hổ đang ngẫm nghĩ xem con đường nào an toàn nhất thì đột nhiên bị một con chuột chết từ trên cao rơi xuống sợ tới mức rít lớn một tiếng, tiện đà hai vai nâng lên, hai tai cụp ra sau, nhìn thấy con mèo vàng to lớn đang nhe nanh giơ vuốt, ánh mắt đầy cảnh giác lượn qua lượn lại xung quanh con chuột.

“Meo ~ … meo ~ … meo ~ …?” Chết tiệt Đại Mao, ngươi muốn làm cái quái gì vậy? Muốn đánh nhau sao?

“Meo ~, meo ~.”

“Meo ~, meo ~! Meo ~ meo ~ meo ~” Gặp quỷ! Cho dù muốn lấy lòng ta, cũng không cần mang con chuột chết này đến dọa ta chứ! Đi, đi! Chuột không hợp với khẩu vị của ta, đi tìm thịt bò bít tết về đây, lần sau ta xem xét!

Con mèo vàng xám – Đại Mao, tựa hồ rất thất vọng tha con chuột chết đi, Tiểu Hổ vừa thở hắt ra một hơi thì lại bịch một tiếng, một con chuột chết khác lại bay tới.

“Meo ~! meo ~! Meo ~!” SHIT Tiểu Mao, ta không muốn thịt chuột, ta muốn bò bít tết!

Con mèo trắng đen – Tiểu Mao, cũng não nề tha con chuột chết đi.

Mẹ nó chứ! Hai con mèo điên!

Bên trong biệt thự Tang gia ở khu Thiên Mẫu, Tiểu Hổ vượt ngàn dặm xa xôi tới gặp vị hôn thê Tang Nhược Quyên đang cùng mẹ – Từ Tuyết Phân cùng anh cả – Tang Nhược Hào, chị dâu – Đường Mị Triệu mở cuộc họp khẩn cấp.

“Làm sao bây giờ?” Tang Nhược Quyên mang bầu 6 tháng lo lắng bất an đi đi lại lại trong phòng khách. “Phong Tông Bình nói nếu anh trai hắn không tỉnh lại thì việc kết hôn kia của con, đứa bé phải trải qua xét nghiệm DNA, thì Phong gia mới thừa nhận địa vị của nó.”

Ba người kia liếc mắt nhìn nhau, rồi sau đó trầm ngâm không nói một lời.

Không có thanh viện (lời nói hỗ trợ)? Không có hỗ trợ? Không có cổ vũ?

Tang Nhược Quyên không khỏi ủ rũ ngồi xuống.

“Sao họ không thấy cái xét nghiệm máu kia là đủ rồi? Paul cùng anh ta cùng nhóm máu, nên là không có vấn đề mới phải. Nhưng họ đột nhiên lại muốn làm xét nghiệm DNA … lần này khẳng định là lộ mất rồi.”

Từ Tuyết phân rốt cục cũng mở miệng.

“Con sao lại khẳng định không phải là con của Tông Hàn? Mặc dù sau khi con đem lần đầu tiên cho nó, vì muốn chắc chắn có đứa bé rồi mới cùng Paul ngủ với nhau một tháng, nhưng cái này cũng không chứng minh được đứa bé nhất định là của Paul.”

Tang Nhược Quyên bất đắc dĩ thở dài.

“Nhưng là sau khi con với Tông Hàn qua đêm với nhau, đến ngày thứ ba thì MC tới.”

“Hừm …” sau một tiếng hừm thật dài, Từ Tuyết phân lại hết lời để nói.

Không khí lo lắng trầm mặc bao phủ khắp căn phòng, Đường Mị rốt cục không chịu nổi cái không khí không làm ai thở nổi mà lên tiếng đánh vỡ im lặng –

“Nếu lúc đầu chúng ta lựa chọn thời gian kỹ một chút thì tốt rồi.” Ả nhỏ giọng tỏ vẻ tiếc hận.

“Chọn?” Tang Nhược Quyên hừ lạnh một tiếng. “Xin chị, cái đó chỉ có thể dựa vào may mắn thôi, nếu không chúng ta cần gì phải đợi tới tận bây giờ? Cái tên Phong Tông Hàn đó luôn cẩn thận đến đáng giận, chơi nhiều đàn bà như vậy chưa thấy anh ta lưu lại mầm móng bên ngoài lần nào, chị nghĩ xem sao lại được như thế?”

“Nói không chừng anh ta không thể sinh!” Đường Mị bật thốt lên.

Tang Nhược Hào đột nhiên chớp chớp mắt.

“Cho dù hắn ta thực sự không thể sinh, chúng ta cũng phải làm hắn sinh một đứa, cô hiểu không hả?”

Đường Mị đầu tiên còn mờ mịt, sau đó mới giật mình hiểu ra a lên một tiếng.

“Hiểu rồi!”

Tang Nhược Hào lại trừng mắt liếc ả một cái rồi mới tiếp tục nói:

“Nhưng là bẫy một nhân vật kiệt xuất được như hắn thực không đơn giản. Đừng xem hắn là cái kẻ phong lưu lãng tử, ngày thường cũng là cái vẻ ăn uống chơi bời, nhưng khi phụ trách công việc cũng phải là xuất chúng táo bạo cho người ta xem. Nhớ lại năm đó hắn ta vừa tốt nghiệp Havard đã tiếp quản việc kinh doanh của Phong Thị, không biết có bao nhiêu người chờ xem chuyện cười của hắn ta, chẳng ai tin cái tên lãng tử đó có thể làm nên trò chống gì, cũng nghĩ hắn sẽ mau mau làm tiêu tán Phong Thị, sau đó đi làm cái tay đua xe, kết quả thì sao?”

Hắn thở dài một tiếng.

“Hơn 10 năm nay, tập đoàn Phong Thị  không những lớn mạnh thành tập đoàn tài chính mạnh nhất trong cả nước, mà lợi hại hơn còn được Forbes bình chọn là một trong 50 tập đoàn hàng đầu thế giới, bản thân hắn cũng là nhân vật trang bìa của Forbes với Time. Vai diễn cường hãn tinh anh như thế, muốn sắp đặt nói dễ hơn làm.”

Nếu không phải chúng ta cùng Phong gia là thế giao, nếu không phải là Nhược Quyên nhiều năm như vậy diễn trước mặt hắn hình tượng cô gái tử tế, con nghĩ đưa hắn vào chòng dễ thế sao?” Dư Tuyết Phần nói tiếp: “Muốn bẫy loại người này không thể trực tiếp lừa, chỉ có thể chăm chú quan sát hắn, đợi khi có cơ hội, vất vả lắm mới có cơ hội còn không nhanh nhanh lợi dụng, còn từ từ ngồi đợi gì nữa?”

Đường Mị rụt cổ.

“Con không hiểu anh ta lắm, đương nhiên sẽ nghĩ như vậy thôi.”

“Không hiểu thì ít nhiều lời chút đi!” Tang Nhược Hào đe lại.

Tang Nhược Quyên xoa xoa lưng rồi lại văn vẹo eo –

“Anh ta đều nghĩ em là cô tiểu thư dịu dàng nhàn tĩnh, nên không hề đề phòng em cái gì cả …” Ả không cam lòng cao giọng. “Anh biết em phải vất vả bao nhiêu mới có thể diễn trò trước mặt anh ấy không? Mặc dù em là thực sự yêu anh ấy mới có thể diễn cho anh ấy xem, hy vọng anh ấy sẽ thích em hoàn toàn không giống với tất cả đàn bà anh ấy từng qua lại, kết quả anh ta từ chối cũng không từ chối em.” Ả ca thán.

“Mẹ nói với em chỉ có làm như vậy mới tóm được anh ta, em mới kiên nhẫn chờ đợi. Đợi nhiều năm như vậy, cuối cùng em cũng chờ được một cơ hội, anh ta say rượu; uống từ tối hôm trước đến tận trưa ngày hôm sau, mặc dù tửu lượng của anh ta không tồi, nhưng uống đến mức như vậy cũng không thể tự lái xe được.

Lúc đó, những người anh ta tin tưởng đã rời đi từ lúc trời vừa sáng, anh ta chỉ có thể để em lái xe đưa về.”

“Em cố ý đưa anh ta đến chỗ chuyên dùng để anh ta chơi gái, lấy cớ chỗ đó gần nhất, sau đó cho anh ta uống thuốc mê, loại này đặc biệt không làm anh ta nghĩ mình bị hạ dược, nhưng cũng đủ để anh ta mơ mơ màng màng theo em lên giường.”

“Cái chúng ta cần chính là một cơ hội như vậy, những cái khác tự sắp xếp là được rồi, nhưng …” Tang Nhược Hào ảo não mắng một tiếng. “Tất cả đều tiến hành rất thuận lợi, hắn ta không việc gì lại chạy đi tìm cái xe ngu ngốc kia mà chơi, để bản thân mình sống không sống, chết cũng chẳng chết! Nếu hắn ta không kịp tỉnh lại, kế hoạch của chúng ta liền phải từ bỏ mất!”

“Thế em phải làm sao?” Tang Nhược Quyên lệ rơi đầy mặt nói: “Thế đứa bé phải làm sao?”

Từ Tuyết Phân không kiên nhẫn nhíu nhíu mi.

“Nếu con không muốn, thì đem nó cho Paul, dù sao đó cũng là con nó.”

“Không!” Tang Nhược Hào lập tức phản đối. “Phong Tông Hàn còn đang sống chết chưa rõ, đứa bé chính là lợi thế của chúng ta.”

“Nhưng  nếu sinh đứa bé ra rồi, họ muốn làm xét nghiệm DNA thì làm sao bây giờ?”

Tang Nhược Hào lộ ra nụ cười xảo trá.

“Cho nên chúng ta phải nhanh chóng ra tay trước, nếu Phong Tông Hàn kịp tỉnh lại là tốt nhất, nếu không chúng ta cần chuẩn bị ứng phó với mọi loại tình huống.”

“Còn có,” Từ Tuyết Phân lạnh lùng cười. “Ta nghi ngờ Tông Hàn lần này gặp chuyện là có kẻ giở trò, cho nên tốt nhất chúng ta phải chú ý một chút, nếu tóm được cái đuôi hồ li của bọn thì rất tốt, như vậy bọn họ không thể gây khó dễ với chúng ta.”

“Đúng,” Tang Hược Hào gật đầu. “Chúng ta phải cẩn thận quan sát bọn họ. Những chuyện này con đã sớm sắp xếp ổn thỏa rồi, quan trọng là vấn đề thân phận của đứa bé …”

Trong Tang gia mấy người vẫn đang sôi nổi bày mưu tính kế, bên ngoài cửa sổ một con mèo lông vằn hổ đang yên lặng đứng, nó nhẹ nhàng nhảy vài cái rồi mất hút trong ánh mặt trời tàn dư cuối ngày.

Màn đêm buông xuống, dưới ngọn đèn mời ảo trước cổng, Uyển Trúc hai mắt rưng rưng vẫn như cũ đừng chờ trước cửa, Chu Tố Nghi yên lặng đi đến sau lưng cô.

“Được rồi, Tiểu Muội, đừng đợi nữa, nó sẽ tự về thôi.”

“Nhưng nó từ trước tới giờ chưa bao giờ muộn như vậy mà còn chưa về nhà!” Uyển Trúc nghẹn ngào phản bác.

Chu Tố Nghi nhịn không được liếc mắt nhìn.

“Trời ạ, nó đến nhà chúng ta 2 tháng căn bản là không ra khỏi cửa, cái này chưa từng có qua?”

Uyển Trúc đột ngột ngắt lời.

“Chính là như vậy lại càng làm người ta lo lắng! Mẹ nghĩ xem, nó lâu như vậy rồi không ra ngoài, vừa đi đã lâu như vậy, ai biết được có phải lại … lại …”

“Xin con đó, Tiểu Muội, còn đừng tự dọa mình nữa có được không?” Chu Tố Nghi lắc đầu thở dài. “Mèo vốn là thích chạy lung tung như vậy, nhưng cuối cùng nó luôn trở về, con xem không phải Đại Mao, Tiểu Mao 2, 3 ngày mới về một lần, rồi mắt trước mắt sau lại đi luôn. Tiểu Hổ cũng là mèo, con không nên vì số nó khổ nhất, hay là vì con thương nó nhất mà liền muốn nó bỏ đi tập tính lúc nào cũng phải ở bên cạnh con?”

Uyển Trúc cúi đầu trầm mặc một lúc lâu, mới ngẩng lên nhìn Chu Tố Nghi.

“Mẹ làm sao biết con thích Tiểu Hổ nhất?”

Chu Tố Nghi nghe thế không khỏi cười xùy một tiếng.

“Ai mà lại không nhỉn ra? Ngày thường đều là thấy con chơi với nó, đi làm về nhà một cái là chạy đi tìm nó, có đồ ăn ngon đều để cho nó ăn, hàng ngày đều kiên nhẫn như vậy tắm cho nó, chùi mông cho nó. Trọng Quần rõ ràng đã bảo con không được cho nó ngủ trong phòng con nữa, thế mà nó meo ~ meo ~ hai tiếng con liền đầu hàng. Nó lấy bộ âu phục tốt nhất của con làm thảm nằm con một tiếng cũng không kêu.

Nếu mà Đai Mao, Tiểu Mao, hay là Đại Bì, Tiểu Bì làm, con không mắng chúng nó một buổi mới là lạ.”

Uyển Trúc ngượng ngùng cười ngây ngô.

“Hắc hắc, con cũng không biết phải làm thế nào, chỉ là đặc biệt thích nó thôi, mặc dù có lúc nó thực sự đáng ghét, nhưng cứ nghĩ tới tình cảnh nó lúc đó sống không nổi chết không xong, con đều không nỡ trách mắng nó.”

“Mà lại càng cưng chiều nó?”

Uyển Trúc ngượng ngùng.

“Hình như vậy.”

Chu Tố Nghi nhịn không được lại lắc đầu.

“Con như thế này không được, động vật với trẻ nhỏ giống nhau không thể quá nuông chiều, một khi đã chiều liền chiều lên tận trời, về sau chúng ta cái gì cũng không cần dạy nữa, chỉ đợi nó trèo lên đầu chúng ta đi tiểu là được rồi.”

Uyển Trúc bật cười, nũng nịu ôm lấy cánh tay Chu Tố Nghi.

“Mẹ, mẹ nói quá rồi, Tiểu Hổ thông minh như vậy, con chẳng cần dạy gì nó cũng biết hết, hoặc là có lúc nó quá kiêu ngạo, nhưng mẹ có thấy nó hình như chẳng giống mèo chút nào, mà lại rất giống người không?”

“Cái đó thì quả đúng vậy.” Chu Tố Nghi lẩm bẩm nói: “Vốn dĩ mẹ tưởng nó xem báo là học theo tư thế của con người thôi, nhưng quan sát kĩ thì thấy dường như là nó đọc hiểu thật!”

“Mẹ xem,” Uyển Trúc ngẩng đầu thắng lợi. “Mẹ cũng cho rằng nó không giống mèo thường mà.”

“Ừ …” Chu Tố Nghi trầm ngâm. “Mẹ nhớ có lần mẹ đang xem sách nấu ăn, giở đến trang cá hồi sốt mật ong, nó liền lấy móng vuốt giữ chặt trên mặt giấy không cho mẹ lật sang trang khác, chỉ kêu meo ~ meo ~ không ngừng, cứ như là muốn bảo mẹ làm món đó cho nó ăn. Lúc đó mẹ không chú ý nhiều như vậy, thuận miệng bảo trong phòng bếp có  sữa lạnh nó thích nhất, bảo nó tự đi tìm đừng làm phiền mẹ, kết quả –’’

Bà dừng lại một chút.

“Kết quả nó thực sự chạy vào bếp lấy hết sữa của mẹ uống sạch”.

Uyển Trúc hết cười. “Thực sự uống hết sạch?”

“Thực sự uống hết sạch, mẹ còn lấy hai viên thuốc dạ dày cho nó uống, miễn cho nó bị đau bụng.” Chu Tố Nghi cũng lắc lắc đầu cười. “Thực sự là con mèo quỷ dị”

“Meo ~, meo ~?” Các người đang nói tôi sao?

“A?” Uyển Trúc cả kinh, ngay lập tức mừng rỡ nắm lấy thân hình Tiểu Hổ không biết từ khi nào đang ngồi trước mắt hai người. “Tiểu Hổ đáng chết, em làm sao bây giờ mới về! Muốn ra ngoài cũng không nói một tiếng, em có biết chị lo thế nào không?”

“Meo ~, meo ~, meo ~?” Xin cô đấy, tối mới không phải con trai cô, ra ngoài cũng phải cáo cáo với cô?

“Phải đó, Tiểu Hổ, mày biết Tiểu Muội đợi mày lâu lắm rồi không, khóc bao nhiêu nước mắt rồi không?” Chu Tố Nghi cũng phối hợp giáo huấn. “Mặc kệ mày nghe hiểu hay không, lần sau trước khi ra ngoài phải bảo một tiếng, miễn cho trở lại liền bị người ta lấy còng tay cùm hết chân lại, đến lúc đó để xem ai cứu được mày!”

“Meo ~!” Quá khoa trương rồi!

“Tao không biết mày meo ~ cái gì, tốt nhất là nên biểu đạt đồng ý,” Chu Tố Nghi tiếp tục nói: “Nếu không phải cùm chân chính là lồng sắt, mày tự chọn đi.”

“Meo ~, meo ~?” Trời ạ, người nhà này cuồng ngược đãi hay sao?

“Mẹ!” Uyển Trúc cười rồi đổi giọng nói: “Mẹ đang nói linh tính gì thế?”

“Meo ~, meo ~.” Vẫn là Tiểu Muội còn bình thường một chút.

“Mẹ nói linh tinh chỗ nào? Mèo hư không chịu nghe lời trước hết vẫn phải cảnh cáo một chút mới được.” Chu Tố Nghi liếc mắt nhìn mèo con đang ở trong lòng con gái. “Mẹ không muốn sau này mỗi ngày phải cùng con đứng ở cửa nhà đút cho muỗi ăn.”

Uyển Trúc chớp mắt. “Không để ý mẹ nữa, con vào đút cho Tiểu Hổ ăn, nó nhất định là đói lắm rồi!” Nói xong, cô vội vàng xoay người đi vào nhà.

“Hả? Đút cho Tiểu Hổ ăn?”

Chu Tố Nghi gọi lớn sau lưng con gái.

“Sao không nghĩ trước tiên đút cho mình ăn trước đi? Con còn chưa ăn cơm mà!”

Ở giữa bàn, Tiểu Hổ tự nhiên ngấu nghiến bữa tối của mình, đối với những lời chỉ trích giáo huấn xung quanh nửa câu cũng không để vào tai.

“Lần sau muốn ra ngoài phải nói một tiếng, biết không?” Ông Kha chủ gia đình lên tiếng giáo huấn.

“Khi nào về cũng phải nói rõ, biết chưa?” Bà Kha cũng đồng dạng mệnh lệnh.

“Sau này nếu còn để Tiểu Muội rơi thêm một giọt nước mắt nào nữa, tao đánh mày 10 roi, nghe thấy chưa?” “Kha đại thiếu gia uy hiếp.

“Nếu mày ngoan ngoãn ở nhà không chạy lung tung, tao liền mời mày ăn bò bít tết, thế nào?” Kha nhị thiếu gia dụ dỗ.

Uyển Trúc dở khóc dở cười, nhìn bên này, lại nhìn bên kia.

“Mọi người lên cơn thần kinh gì vậy? Nói những lời như vậy với một con mèo có tác dụng gì chứ.”

“Mặc kệ nó hiểu hay không, ba nói là được rồi.” Kha Quý Thương nghiêm mặt nói.

“Ba không muốn con lại vì một con mèo không ngoan mà rơi nước mắt.”

“Đúng đó.” Chu Tố Nghi cũng nói thêm vào: “Về sau nó còn chạy lung tung ra ngoài, nếu không cảnh cáo trước, con lấy đâu ra lắm nước mắt như thế mà rơi? Không ngày ngày đến bệnh viện rơi mới là lạ!”

Kha Thụy Văn thở dài.

“Tiểu Muội, em chỉ lo lắng cho nó, không nghĩ mọi người sẽ lo lắng cho em sao? Nó mới đi một ngày em đã khóc thành như vậy, nếu nó hai ngày không về thì sao?”

Kha Thụy Long khó hiểu cào cào gáy.

“Có điều, anh còn có chỗ không hiểu, chúng ta nuôi nhiều thú cưng như vậy, em lại đối với Tiểu Hổ đặc biệt hơn như thế?”

“Uyển Trúc nhún nhún vai. “Bởi vì nó ngốc nhất.”

“Nó ngốc nhất?!”

Bốn người đồng thanh kêu to, trong đó còn chen theo một tiếng mèo kêu.

“Meo ~?!” Ta ngốc nhất?!

“Là ngốc nhất đó,” Uyển Trúc điềm nhiên gật đầu. “Nếu không nó tại sao thiếu chút nữa bị xe chẹt chết?”

Có lý! Bốn người nhất thời ngậm miệng không nói gì.

Không có gì để nói. Tiểu Hổ cúi xuống tiếp tục bữa tối của mình.

Trầm mặc một lúc.

“Vậy sau này làm thế nào?” Kha Thụy Long lại hỏi. “Con nghĩ Tiểu Hổ không có khả năng biết cách thông báo cho chúng ta rồi mới ra ngoài, vậy làm sao báo cho chúng ta nó đi đâu hay bao giờ về?”

“Không có khả năng!” Bốn người đồng thanh trả lời.

“Vậy phải làm thế nào?”

Lại một trận tĩnh mặc khác … Trừ bỏ âm thanh ăn cơm xì xụp của Tiểu Hổ không tính … Lát sau, Kha quý Thương vẫn giữ bản mặt nghiêm trọng mở miệng:

“Chúng ta không thể tiếp tục chiều Tiểu Hổ như vậy được.”

“Phải, nó ngày càng không coi ai ra gì rồi, chúng ta phải dạy dỗ nó cho tốt, miễn cho nó chỉ toàn nghĩ đến bản thân mình.” Chu Tố Nghi thêm vào.

“Đúng vậy, mèo có bộ dạng của mèo, về sau không cho xem TV cũng không cho xem báo, tự mình liếm lông, liếm mông, cùng với Đại Tiểu Mao ăn đồ ăn của mèo hoặc là chính mình đi bắt chuột về ăn cũng được.” Kha Thụy Văn gia nhập.

“Còn có, tránh cho mèo ngốc này đâm xe chết, anh sẽ cho nó một tháng học an toàn giao thông mới được.” Kha Thụy Long nói xong, cười một cái thật lớn với Uyển Trúc. “Về sau nó với Đại Tiểu Mao giống nhau, hiểu được phải giữ khoảng cách an toàn, như vậy em không cần lại lo lắng cho nó nữa?”

Uyển Trúc đang định trả lời thì bị động tác duỗi chân căng người rất đáng yêu của Tiểu Hổ gây chú ý, lại nhìn thấy nó lười nhác đi lại trên bàn ăn, thân mình thon gầy tuyệt đẹp bước đi êm ái không gây chút tiếng động phát ra mị lực khiến người ta phải tán thưởng, trên mình khoác bộ lông vằn hổ bày ra tư thế vương giả cao quý, chỉ có họ nhà mèo mới có được thần thái thần bí, hơi thở nhẹ nhàng, ánh mắt sắc bén lúc ẩn lúc hiện trong đồng tử, mà không một loài nào lại vừa có vẻ cơ trí hào quang lại có vẻ hoang dã bất kham – tư thế mà nó đang bày ra trước mắt Uyển Trúc.

Uyển Trúc bất giác bị mê hoặc.

Bị cặp mắt thông minh lại thần bí kia mê hoặc.

Tiểu Hổ trực tiếp nhảy vào trong lòng Uyển Trúc, theo bản năng cô ôm lấy nó, tiếp theo nó liền ngẩng đầu kêu meo ~ một tiếng với cô.

Giúp tôi tắm rửa.

Đương nhiên Uyển Trúc không hiểu tiếng mèo, nhưng vẫn quen tính kêu lên một tiếng: “Trời ạ, em lại ăn lem luốc như vậy, chị đi tắm cho em nha.” Sau đó liền ôm Tiểu Hổ đang đắc thắng lên lầu tắm rửa.

Vì thế một đám người đang bàn kế hoạch cải tạo mèo chỉ có thể ngẩn ra nhìn theo bóng hình nhân miêu phía trước tự hỏi:

Ở đâu ra cái lý đó?

Advertisements

3 comments on “Cô bé Lọ Lem thay thế – Chương 2.2

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s