Cô bé Lọ Lem thay thế – Chương 2.3

Convert: bautroixanh’ jane89

Edit: Jenice

Uyển Trúc xuống nhà nghe điện thoại rồi, TV cũng chẳng có gì hay để xem, vì thế Tiểu Hổ lại bắt đầu công cuộc thám hiểm phòng của Uyển Trúc.

Phòng của con gái thực sự rất thú vị. Mặc dù trước kia hắn đã từng không ít lần vào phòng của con gái, nhưng phòng của Uyển Trúc khác hoàn toàn so với phòng của bọn họ. Không có đồ đạc xa xỉ, cũng không có quần áo sang trọng, càng không có chai lọ sực mùi bốn phía, đương nhiên thuốc tránh thai, bao cao su lại càng không thấy.

Đây chính là phòng của một cô gái chân chính.

Tủ quần áo đơn giản, giường đơn (gốc là giường quân nhân), trên tủ sách xếp đủ các loại sách báo, trên bàn là chiếc máy tính cũ của Kha Thụy Văn, mặc dù được trang bị đầy đủ, cũng được coi là còn mới, nhưng Uyển Trúc chỉ dùng để chơi trò chơi. Chiếc TV Kha Thụy Văn cống nạp được đặt trên cái tủ để đồ linh tinh, bên cạnh còn đặt đầy những thứ như búp bê vải, đồ thủy tinh, trong cái giỏ lớn bên cạnh bàn cũng để đầy những đồ linh tinh như quần áo bẩn, tạp chí cũ, CD, …

Hai tháng trước vừa đến Kha gia, bởi vì thân mình bị thương nặng, vẫn còn yếu, lại còn chưa quen với thân thể này, đi đường cũng không biết đi như thế nào, nên không dám tùy tiện ra ngoài. Nhàn hạ không có gì làm chỉ có thể hết đi ra rồi lại đi vào. Nhưng trừ phòng khách, phòng bếp, phòng những người khác đại đa số đều khóa cửa, chỉ có phòng Uyển Trúc là hắn có thể tự do ra vào.

Vì lẽ đó, hắn chỉ có thể ở trong phòng Uyển Trúc ngắm chỗ này nghía chỗ nọ, xem xem … ngoại trừ gián với chuột thì có cái gì hay ho không. Cũng trong lúc đó, hắn mới phát hiện phòng con gái quả thực rất thú vị.

Như là trong ngăn kéo tủ đồ có tới 5 cuốn album, toàn ảnh Uyển Trúc từ hồi còn bé tí đến tập các xấp ảnh nghệ thuật bây giờ, từ ảnh cô tạo dáng, làm mặt hề đến ảnh chụp đời thường v.v … chừng đó cũng đủ để hắn xem trong vòng một tuần mới hết. [đừng chê chậm, bằng sức của một con mèo thì xem được một cuốn album là việc khó khắc đến chừng nào, ngay việc mở ngăn kéo cũng suýt chút nữa thì gãy tay … ách, gãy chân!]

Sau đó là cuốn nhật kí dấu dưới đệm, hắn khổ sở tha được ra liền không bỏ về chỗ cũ được, chỉ có thể vứt xuống gầm giường để Uyển Trúc tự tìm về; hoàn hảo Uyển Trúc đơn thuần không nghi ngờ gì cả, chỉ cho rằng mình không cất cẩn thận nên bị rơi xuống.

Nhật kí của cô tương đối đơn giản, không phải là ngủ dậy, ăn cơm, tắm rửa toàn bộ những chuyện vặt vãnh, thì cũng chỉ có một ít chuyện trọng điểm.

Ví dụ như lần đầu MC của cô là ngày nào tháng nào năm nào, hoặc là sinh nhật lần thứ mấy cha mẹ tặng cô cái gì, hay lần đầu tiên nhận được thư tình là lớp mấy, v.v …

Đương nhiên, quan trọng nhất là trên đầu cũng ghi lại từ lúc nào thì cô có mối tình đầu người đến giờ vẫn còn trong tâm trí cô.

Vâng, nghĩ xem, trong mắt cô hắn ta thế nào – – anh tuấn tiêu sái, phong lưu hào hoa, lạc quan sáng sủa, hài hước, lại còn thân hình tráng kiện, cao ráo y như vận động viên, lại còn giống như thành thạo 18 lọai võ nghệ … haizz, người này quả thực xuất sắc hơn hắn.

Đáng chết, sao cô không viết rõ ra cái tên anh hùng hảo hán này là ai?

Chỉ viết mỗi đó là cô thầm mến người ta, chỉ có nhảy với nhau một bài, thậm chí đối phương người ta căn bản chẳng nhớ cô là ai, thế này thì làm cái SHIT gì! Cho dù sau này muốn giúp cô thì cũng chẳng giúp nổi!

Có điều … nói thực, hắn căn bản không muốn giúp cô, hắn chỉ muốn tìm ra tên đàn ông đó, đánh giá một phen, xem xem đối phương rốt cuộc làm gì mà chiếm được trái tim Uyển Trúc, sau đó chơi tên hỗn đản đó một ngày, xem hắn còn dám ở trong tim Uyển Trúc nữa hay không.

Sao phải làm thế?

Hắn làm sao mà biết được? Hắn chỉ biết không tên đàn ông nào được phép tồn tại trong tim Uyển Trúc.

Được rồi, một khi cô không ghi lại trong nhật kí, hắn đành phải đi tìm ở chỗ khác vậy, xem xem có xuất hiện dấu vết gì khác hay không.

Uyển Trúc vào phòng liển thấy Tiểu Hổ ngồi ngẩn người trên một cuốn tạp chí, cô tò mò đến gần nó nhìn trộm …

“A!”

Sau một tiếng hét chói tai, Uyển Trúc đột nhiên đẩy Tiểu Hổ ra một bên, cẩn thận cầm cuốn tạp chí lên. “Tiểu Hổ đáng chết, ngươi tha cái này ở đâu ra? Dám đặt mông ngồi lên!” Cô cẩn thận đặt tờ tạp chí lên ngực, quay ra lướn tiếng mắng Tiểu Hổ đang ngồi nghiêng sang một bên.

Tiểu Hổ chậm chạp ngồi lại. Có vấn đề! Từ trước đến giờ cô chưa từng hung giữ như vậy với mình, không chừng …

“Ta cảnh cáo ngươi, về sau không được chạy loạn trong phòng ta, nếu không ta liền một cước đá ngươi ra ngoài, biết không hả?!”

Tiểu Hổ không đáp lại, chỉ lẳng lặng nhìn cô ngồi trên giường, tay rút ra 1 cái khăn cẩn thận lau lau trên bề mặt tờ tạp chí.

“Đặc biệt là cuốn tạp chí này, đây là bảo bối của ta, ngươi không được nghịch nó nữa, hơn nữa còn dùng cái mông thối của ngươi ngồi lên nó lại càng không thể tha thứ được!

Hiểu không? Ngươi tuyệt đối không được nghịch nó, nếu không ta đem băm ngươi ra cho Đại Bì, Tiểu Bì ăn.”

Tiểu Hổ vẫn như cũ không lên tiếng, vẫn lẳng lặng nhìn cô ngồi một bên đang ra sức lau chùi cuốn tạp chí, lau rồi lại lau …

Rất lâu sau, lời mắng của cô cũng dần dịu lại, động tác cũng đồng thời chậm lại, cuối cùng cũng dừng lại. Một lát sau, cô đưa mắt lên nhìn nó, trên mặt một mảnh hối hận. Tiểu Hổ lúc này mới từ từ nhảy đến bên giường, ngồi xuống bên cô, con mắt đen tròn dừng lại ở khuôn mặt cô. Ngắc ngứ nửa ngày, cô mới mở miệng:

“Thực xin lỗi, Tiểu Hổ …” Uyển Trúc ngập ngừng nói: “Chị không nên hung dữ với em như vậy, chị chính là … chính là nhất thời hoảng hốt, cho nên … cho nên …”

“Meo ~.” Không sao.

Uyển Trúc lại nhìn chằm chằm vào trang bìa tờ tạp chí một lúc lâu, một lúc sau quay sang nhìn Tiểu Hổ, rồi di chuyển thân mình ra đóng cửa cần thận sau đó mới ngồi xuống chỗ cũ. Một tay vẫn miết miết tờ tạp chí không ngừng, tay kia thuận tiện vuốt ve cái đầu nhỏ của Tiểu Hổ, Uyển Trúc thở nhẹ ra một tiếng.

“Đây là bí mật của chị, chị chưa nói cho ai cả, em là người đầu tiên biết, mặc dù em nghe không hiểu, nhưng có người nghe chị nói là tốt rồi.”

Cô lại trầm tư một lát, một màn ảo mộng sáng chói thoáng hiện trên khuôn mặt cô.

“Đó là chuyện từ năm chị học lắp 11, anh cả bắt chị phải giúp anh ấy, vì lúc đó anh ấy đang cãi nhau với bạn gái, cho nên mới dẫn chị đi dự tiệc ở công ty, miễn cho đi một mình không có bạn nhảy. Quá đáng hơn là vừa tới vũ hội không lâu, anh ấy liền bỏ chị lại một bên, cùng với cấp trên đến một phòng khác bàn công chuyện. Ở vũ hội chị có biết ai đâu, cũng có ai biết chị đâu, cũng là do ba không quen dẫn chị đến những nơi như vậy, kết quả là mọi người đều đi khiêu vũ, nói chuyện, chỉ có một mình chị đứng cô đơn ở góc phòng.”

Cô thở dài.

“Nếu chỉ có như vậy thôi chì chẳng sao, chịu khó một chút là qua. Chị cứ ngồi vậy thôi, suýt chút nữa là ngủ gật rồi, nhưng không biết từ lúc nào, có người bắt đầu chú ý tới chị, mà lại toàn là những cô gái ăn diện lộng lẫy. Có lẽ là uống hơi nhiều rượu, hoặc là khiêu vũ chán rồi, dù sao họ cũng bắt đầu lấy chị ra để trêu trọc với nhau.”

Cô cắn cắn môi.

“Chị mới là học sinh cấp III mà, đầu tóc chỉ cần gọn gàng sạch sẽ là được rồi, những bộ lễ phục gợi cảm đó căn bản là không hợp với chị, ba vòng không đầy đặn cũng là trời sinh, bộ dạng không tính xinh đẹp nhưng cũng không xấu xí chứ, nhưng bọn họ chính là săm soi từ đầu tới chân, chị muốn khóc cũng không dám khóc, muốn chạy đi bọn họ cũng không cho chị chạy, đời chị lần đó là thê thảm nhất.”

Cô hít thở một hồi lâu rồi mới nói tiếp.

“Sau đó chị nhịn không được bắt đầu khóc, bọn họ lại càng vui sướng. Cười lại càng lớn tiếng, càng càn rỡ, sau đó, vào lúc chị xấu hổ nhất …”

Cô đột nhiên dừng lại, hơn nữa thần giác lại lặng lẽ nổi lên ý cười.

“Anh ấy xuất hiện.” Cô dừng lại ở người đàn ông trên bìa tạp chí than nhẹ.

“Anh ấy thực cao, thực đẹp trai, lại có nụ cười thực mê người, chị chưa nhìn thấy người đàn ông nào đẹp hơn thế.”

Tểu Hổ cũng trừng mắt nhìn người đàn ông trên bìa tạp chí. “Meo ~?” Phải không?

“Tuyệt vời hơn nữa chính là anh ấy thay chị đuổi hết lũ con gái ấy đi, còn mời chị khiêu vũ, lại chọc cho chị cười, làm chị vui vẻ. Tuy chỉ có một điệu nhảy đó, nhưng anh ấy đã biến ngày đó thành ngày vui nhất đời chị.”

Tiểu Hổ liếc mắt nhìn trộm Uyển Trúc.

“Meo ~, meo ~!” Đáng chết, mình lại quên mất có một chuyện như vậy!

Một người một mèo lại giương mắt nhìn người đàn ông trên bìa tạp chí.

“Từ ngày đó, chị bắt đầu nghe ngóng tin tức của anh ấy, nhưng càng biết nhiều chị càng hiểu mình vĩnh viễn không có khả năng ở bên người xuất chúng bất phàm như anh ấy. Nhưng chị không để ý,” Uyển Trúc dịu dàng vuốt ve ngũ quan của người đàn ông. “Chị chỉ cần có thể yêu thầm anh ấy là tốt rồi, ngày ngày đều cầu nguyện cho anh ấy, hy vọng anh ấy được hạnh phúc ..”

“Meo ~!” Cô thật ngốc!

Sau đó Uyển Trúc cúi đầu nhìn chăm chú tờ tạp chí trong tay thật lâu không hề lên tiếng, lâu đến mức hắn nghĩ cô liền ngồi như vậy mà ngủ, đến tận lúc hắn chú ý tới trên tờ tạp chí có rất nhiều giọt nước. Hắn mới kinh ngạc kêu ra một tiếng.

“Meo ~?” Cô làm sao vậy?

Cô chậm rãi nâng khuôn nặt đầy nước mắt lên.

“Trên trời không nghe thấy lời cầu nghuyện của chị, Tiểu Hổ, anh ấy …” Cô nghẹn ngào một tiếng. “Hơn ba tháng trước anh ấy bị tai nạn xe, kết quả hôn mê đến giờ chưa tỉnh. Chị muốn đi thăm anh ấy, nhưng chị chẳng là gì của anh ấy cả, cho nên bệnh viện như thế nào cũng không cho chị vào thăm. Tiểu Hổ, chị … chị thực rất mong được vào thăm anh ấy, chỉ cần liếc mắt nhìn là đủ rồi, chị không tham lam gì nhiều, chỉ cần liếc mắt nhìn là được rồi.”

Hai mắt Tiểu Hổ long lanh lẳng lặng dừng lại ở khuôn mặt đau khổ của Uyển Trúc, trong ánh mắt dần xuất hiện tia dịu dàng yêu thương.

Nếu trên trời cho phép, tương lai anh nguyện cho em xem cả đời, cô gái ngốc.

 

 

Advertisements

8 comments on “Cô bé Lọ Lem thay thế – Chương 2.3

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s