Cô bé Lọ Lem thay thế – Chương 4.1

Convert: bautroixanh’ jane89

Edit: Jenice

Trong phòng khách nhà họ Kha, cả nhà năm người thiếu một đang tiến hành hội nghị gia đình.

“Như vậy không được mẹ à, từ sau khi chôn Tiểu Hổ xong, Tiểu Muội đã ở trong phòng mình liền hai ngày, không đi làm, không ăn cơm, không uống nước, không tắm rửa, nó …” Kha Thụy Văn ưu tư nhìn về phía cầu thang. “Chúng ta phải nghĩ cách làm cho nó đi ra mới được, nếu không sớm muộn gì nó cũng bệnh mất.”

“Thực không nghĩ tới nó vì Tiểu Hổ mà thương tâm đến mức này,” Kha Thụy Long thở dài. “Trước kia cũng không phải chưa có thú nuôi chết, nhưng nó khóc lóc, nhớ nhung một vài ngày thì cũng dần nguôi ngoai, nhưng lần này không giống trước, ngay vừa mới đã tự nhốt mình trong phòng, tự ngược đãi chính mình, lần này quả thực là … là …”

“Quý Thương, mau nghĩ cách đi!” Chu Tố Nghi lắc lắc tay chồng. “Cứ như vậy thì không được, người nào cũng thử đến khuyên nhủ rồi, nhưng nó tự nhốt mình không đi ra, tôi nghĩ … liệu có thể đi tìm một con mèo khác giống Tiểu Hổ, hoặc là …”

“Không được đâu, mẹ à,” Kha Thụy Văn cắt ngang: “Cho dù có thể tìm được một con khác giống hệt Tiểu Hổ, nhưng cá tính của Tiểu Hổ là độc nhất vô nhị, làm gì có con mèo nào giống nó. Mà Tiểu Muội thương Tiểu Hổ như vậy, không phải là vì tính cách đặc biệt của Tiểu Hổ sao? Giống nhau hình dáng không thôi thì không được.”

“Vậy phải làm sao? Lẽ nào chúng ta cứ phải nhìn thấy nó như vậy …”

Tiếng nói bị tiếng chuông điện thoại đánh gãy, Chu Tố Nghi lịch sự dừng lại chờ con trai lớn nhận điện thoại.

“A lô? … Phải … a, xin chờ một lát.” Kha Thụy Văn đưa điện thoại cho cha. “Ba, tìm ba đó.”

Kha  Quý Thương thuận tay cầm lấy điện thoại.

“A lô, Kha Quý Thương nghe, xin hỏi ai đó?” Vừa mới hỏi xong hai giây, ông liền bị shock “Ah” lên một tiếng rồi nhảy dựng lên. Ba người còn lại cũng ngạc nhiên, ông đến tuổi này rồi cư nhiên còn làm ra được động tác thần dũng như vậy.

“Cái gì? Anh là …” Ông ngậm chặt miệng, sau đó lại gật đầu lia lịa. “Được được! Tôi hiểu … được … cảm ơn … sẽ không, sẽ không! Tuyệt đối không .. Hiểu rồi … Được, tôi lập tức đi … Sẽ không … Tôi hiểu rồi … Được … được … phải, lập tức!”

Vừa cúp điện thoại, ba cái miệng cùng đồng loạt mở định hỏi, nhưng chẳng có cái nào nhanh bằng Kha Quý Thương.

“A Văn, con lập tức thu dọn đồ đạc của con chuyển sang phòng A Long; Tố Nghi, bà đem phòng của A Văn sửa sang lại cho sạch sẽ thoải mái một chút, một lát nữa sẽ có khách quan trọng tới ở. Sau đó đi chuẩn bị đồ ăn, là loại dành cho người bệnh, càng dinh dưỡng càng tốt! A Long, con đi với ba!”

Cơ hội phản ứng lại cho ba người đều không có, Kha Quý Thương đã lôi kéo Kha Thụy Long ra ngoài.

Ước chừng một giờ sau, chuông cửa vang lên, Kha Thụy Văn đợi ở trong phòng khách đã lâu liên đứng dậy đi ra mở cửa, Chu Tố Nghi cũng từ phòng bếp nhìn vọng ra.

Một lát sau, anh em nhà họ Kha trái phải đang đỡ một người đàn ông cao gầy đi vào, mà người kia vừa thấy sô pha liền buông mình ngồi xuống, đồng thời cũng thở ra một hơi.

“Trời ạ, mệt chết đi được!”

Đó quả thực là một người vô cùng tuấn tú, không phải người ngoại quốc, cũng không phải con lai, nhưng hình dạng ngũ quan so với người phương Tây còn đẹp hơn, hơn nữa đôi mắt thâm trầm sâu như hồ nước kia, cho dù có mệt mỏi cũng khó nén lại vẻ sáng ngời làm say lòng người, lại có mấy phần hài hước lóe ra. Sống mũi cao thẳng, đôi môi gợi cảm, trên hai gì má ẩn hiện hai lúm đồng tiền không cười cũng hiện. Tuy có chút tái nhợt tiều tụy, nhưng khí chất đàn ông vẫn toát ra vô cùng kinh người.

Đó là người đàn ông làm cho phụ nữ vừa nhìn đã khuynh tâm.

Cũng là người làm cho phụ nữ vừa nhìn đã đau lòng.

Lại là người làm cho đàn ông vừa thấy đã đố kị.

Không cần giới thiệu, tất cả mọi người đã biết hắn là ai, chính là hắn lựa chọn đến Kha gia tĩnh dưỡng làm mọi người hết thảy đều thấy kì quái.

“Có cái gì có thể ăn không? Tôi đói sắp chết rồi!”

Ra lệnh một tiếng, Chu Tố Nghi vội vàng chạy về phòng bếp mang đến một nồi cháo, bà múc ra một bát, còn giải thích:

“Tổng tài vừa tỉnh lại, ăn cháo có vẻ thích hợp hơn nên tôi …”

Còn chưa nói hết, người đàn ông tuyệt mĩ – Phong Tông Hàn đã từng ngụm từng ngụm thưởng thức từng muỗng cháo.

“Uhm, uhm, cháo trứng cá bác làm vĩnh viễn thơm như vậy!”

Lời này có bệnh a!

Chu Tố Nghi liếc mắt nghi hoặc nhìn Kha Quý Thương, ông quay lại nhún vai, tỏ vẻ không biết.

Mười lăm phút sau đó, 4 người nhà họ Kha đều ngơ ngác nhìn Phong Tông Hàn đem hết bát cháo này đến bát cháo khác bỏ vào bụng, không hiểu cái gì gọi là khách khí, hết thẩy đều tự mình động thủ. Trong số 5 người ở phòng khách, ngược lại là hắn so với những người khác còn tự tại hơn.

Cuối cùng cũng ăn no! Hẵn thỏa mãn xoa xoa bụng, sau đó hỏi: “Khăn ăn tự động của tôi đâu?”

Ách? Khăn ăn tự động?

Chu Tố Nghi lấy hộ giấy ăn từ dưới bàn đưa cho hắn.

“Tổng tài cần khăn giấy sao?”

Tầm mắt tại hộp khăn giấy liếc qua một vòng, Phong Tông Hàn lười nhác quay lại hỏi .

“Tôi nhớ quản lý Kha còn có một con gái, có phải không? Bây giờ còn chưa đến 9h, cô ấy ngủ sớm vậy sao?”

“Ách … à, phải, phải! Nó …” Kha Quý Thương than nhẹ: “Hai ngày trước con mèo nó nuôi bị chết, kết quả nó liền đem mình nhốt ở trong phòng đến tận bây giờ.” Ông bất đắc dĩ lắc đầu. “Đã hai ngày, không đi làm, không ăn uống, không tắm rửa, cũng không biết nó muốn đau lòng đến lúc nào nữa.”

Phong Tông Hàn ánh mát ảm đạm, thì thào nói: “Cô gái ngốc.” Lập tức khuôn mặt lại giãn ra nụ cười nói: “Không sao, tôi sẽ phụ trách làm cô ấy vui vẻ.”

Bốn người vẻ mặt kinh ngạc. Sao hắn lại muốn phụ trách?

“OK, trước tiên thảo luận việc quan trọng mọt chút, đầu tiên …” Ánh mắt Phong Tông Hàn sắc bén liếc qua 4 người. “Tôi tin tưởng mọi người, cho nến mới có thể đến đây tránh nạn, tôi tin mọi người sẽ không làm tôi thất vọng.”

Kha Quý Thương lập tức khởi túc sắc mặt, trầm giọng nói: “Tổng tài xin cứ yên tâm, Kha gia không có kẻ bán đứng người khác.”

Phong Tông Hàn vuốt cằm.

“Tôi biết, cho nên tôi mới lựa chọn Kha gia, trước khi tôi hoàn toàn bình phục, còn phải làm phiền Kha phu nhân.”

Chu Tố Nghi không do dự gật đầu.

“Không vấn đề, tổng tài, chỉ cần ngài không chê chúng tôi quá mức đơn giản là được rồi.”

“Làm sao có thể? Tôi đã ở quen rồi.”

Ở quen?! 4 người lại đồng thời kinh ngạc mở to miệng.

Làm như không nhìn thấy gì, Phong Tông Hàn lại quay sang phân phó:

“Bất luận kẻ nào hỏi, đều không được nhắc tới việc tôi đạng sống ở nhà của mọi người, cũng phải cẩn thận không được để lộ ra dấu vết.” Hắn dừng lại một chút. “Tôi đã để lại một tờ giấy ở bệnh viện nói tôi tự mình tìm chỗ nghỉ ngơi, cho nên không có cảnh sát điều tra. Nhưng là những người bất lợi với tôi làm càng muốn tìm tôi, bọn họ là loại người thâm độc, thủ đoạn nào cũng có thể giở ra, cho nên mọi người cần phải cẩn thận một chút.”

“Hiểu rồi!” Bống người cùng đồng thanh trả lời.

“Tốt.” Phong Tông Hàn gật đầu. “Mọi người nếu có vấn đề gì, bây gườ có thể đưa ra bàn bạc.”

“Tổng tài …” Kha Thụy Long nhíu mi do dự một chút. “Tôi thấy có chút kỳ lạ, anh sao không đến chỗ phó tổng tài? Theo tôi được biết, anh ta với anh là bạn tốt, lại rất trung thành …”

“Đúng vậy, tất cả mọi người đều biết Vu Khiêm là bạn tốt của tôi, cho nên …” Phong Tông Hàn cười cười. “Chỉ cần tôi mất tích, mọi người đền đến chỗ anh ta tìm, chỗ anh ta ngược lại biến thành nơi không an toàn nhất.”

Kha Thụy Long nghe vậy, lập tức hiểu ra ồ một tiếng.

“Có điều tôi vẫn liên lạc với anh ta.” Phong Tông Hàn bổ sung.

“Tổng tài, quản lý bộ phận tài vụ đã bị cho thôi việc, đổi đến là một người lạ, nghe nói là … ách, người của bên kia, tôi nghĩ bọn họ có thể đang định làm cái gì mà không muốn cho người khác biết, tổng tài nên đề phòng một chút.” Kha Quý Thương nhắc nhở.

“Như vậy …” Phong Tông Hàn nhíu mày. “Được, tôi sẽ thông báo cho Vu Khiêm khôi phục lại mọi việc, cho nên các công văn, quyết định, có thể phải nhờ ông mang về cho tôi kí tên.”

Kha Quý Thương dùng sức gật đầu.

“Không thành vấn đề, chỉ cần cùng phó tổng tài phối hợp một chút, tin rằng chúng ta cũng có thể làm ra chuyện mà thần chẳng biết quỷ chẳng hay.”

Phong Tông Hàn chuyển hướng sang Kha Thụy Văn.

“Anh thì sao? Có vấn đề gì không?”

“Tôi …” Kha Thụy Văn trù trừ một lát, rồi mới chậm rãi nói: “Cái này chính là tôi nghe được tin đồn, vẫn chưa chứng thức, nhưng là …” Hắn liếm liếm môi. “Có lẽ chú ý một chút thì có vẻ tốt hơn.”

“Nói đi.”

“Bộ phận kế hoạch có vài dự án khá được đã chuyển tới chỗ tổng giám đốc nhưng lại bị trả lại, đương nhiên kế hoạch đã bị hoãn lại. Nhưng sau đó tôi lại nghe nói các kế hoạch bị tổng giám đốc bỏ đi đều được một công ty khác sử dụng, mà lại là công ty cùng tập đoàn.” Kha Thụy Văn lên giọng ở câu cuối cùng.

Phong Tông Hàn nhàn nhạt liếc mắt nhìn hắn.

“Hải Phong?”

“Hả? Làm sao tổng tài lại biết?”

Phong Tông Hàn cười khẽ.

“Đó là công ty mẹ kế tôi tự mở, bởi vì tài chính không đủ, thiếu nhân tài, cho nên không thể mở rộng, bà ta mà không thừa dịp tôi bị hôn mê đem tài lực của Phong Thị tuồn ra ngoài thì mới là lạ đó.”

“Thì ra tổng tài đã sớm biết, mà lại biết rõ ràng như vậy.”

Kha Thụy Văn vẻ mặt bội phục. “Thật lợi hại!”

Phong Tông Hàn nghịch ngợm nháy mắt.

“Cho nên tôi mới là tổng tài!”

Mọi người đều cười rộ lên.

Trong tiếng cười, Phong Tông Hàn lại dặn dò vài câu:

“Quản lý Kha, tôi sẽ bảo Vu Khiêm đem máy tính cùng điện thoại cảu tôi giao cho ông, ông mang về cho tôi, OK?”

Kha Quý Thương gật đầu.

“Được, không vấn đề gì nữa đâu?” Phong Tông Hàn hỏi sang những người khác, sau khi nhận được bốn cái lắc đầu, liền lộ ra một nụ cười tươi rói thật trẻ con.

“Tôi đây muốn đi ngủ một giấc!”

 

 

Phong Tông Hàn ngủ một mạch đến tận trưa ngày hôm sau mới tỉnh lại. Sau khi hưởng thụ xong bữa trưa phong phú, hắn đi vào trong vườn hoa tản bộ, hắn quay sang cái giá treo gần khung cửa sổ quen thuộc có treo một con vẹt nói.

“Hi, Oa Oa, mày đã học nói được cái gì chưa?”

“Ác ác, ác ác!”

“Hình như là chưa.”

Sau đó là Đại Tiểu Bì đang nằm trong cũi dưới bóng cây.

“Này? Đại Tiểu Bì, sao lại ở nhà? Đã đuổi được con mèo trắng kia rồi sao?”

“Ô …”

“Được, được, tao không nói chúng mày nữa, mau ngủ tiếp đi.”

Sau đó …

“Ngốc Đản, sao lại chạy ra ngoải này?” Hắn quay người lại ôm con rùa đen lên.

“Tiểu Muội cảnh cáo mày bao nhiêu lần rồi, không được bò ra ngoài, nghe không hiểu hả? Nếu như không cẩn thận, bò mất ra bên ngoài, may mắn một chút thì bị người ta đá qua đá lại thì thôi, nếu thời khắc không may đến, chúng tao chỉ có thể nói bye bye với mày thôi!”

Hắn đem con rùa bỏ vào trong phòng, rồi lại đi ra vườn, đứng dưới cửa sổ phỏng Uyển Trúc nhìn lên.

“Thực là cô gái ngốc.”

 

 

Uyển Trúc ngồi trên giường, trước mặt là cuốn tạp chí cô yêu thích nhất, bên cạnh là cái chăn của Tiểu Hổ.

Nếu Tiểu Hổ không đặc biệt đến thế, cô cũng không vì nó chết mà thương tâm đến vậy, nhưng nó cố tình đặc biệt như vậy … ách, nên nói là quái dị chứ?

Lúc đầu, gặp nó đáng thương như vậy làm cô dành tình thương cùng quan tâm cho nó nhiều hơn, sau đó tính tình đặc biệt của nó lại làm cô thêm yêu thích hơn, trở thành bạn cùng chơi đùa cũng trở thành tri kỷ.

Cô giúp nó tắm rửa, chùi mông, cùng nó ăn uống đùa vui, cùng nó ngủ một giường, còn đem bí mật của mình nói cho nó. Tuy chỉ chưa đầy 4 tháng nhưng nó đã trở thành bạn bè thân thiết nhất của cô.

Thế nhưng nó lại tự dưng chết như vậy! Cơ hội nói tiếng tạm biệt với nó cũng không có. Người bạn thân thiết nhất của cô liền như vậy mất đi!

Nếu như chưa từng có được thì cũng sẽ không hiểu được nỗi đau của sự mất mất mát, giờ phút này cảm giác đau đớn mất mát trong tim, Uyển Trúc chưa từng có qua, cũng không có cách nào thừa nhận.

Sau này, còn có ai đến nghe tâm sự trong lòng cô?

Lúc cô ‘tâm tình’ xao động, ai đến cùng cô chia sẻ thú vui ‘thảo luận’ về người trong lòng?

Lúc bị đối xử bất công, còn có ai nguyện ý ngồi yên nghe cô tố khổ?

Lúc cô đơn, có ai chạm đến được nỗi buồn trong lòng cô, cố ý làm mấy việc ngớ ngẩn chọc cho cô vui?

Không có nữa rồi!

Tất cả đều không có nữa rồi!

Cô cầm lấy cái chăn quyến luyến chà xát vòa hai gò má. Chị mất em rồi …

Lại cầm cuốn tạp chí chăm chú nhìn. Em vĩnh viễn không thể chạm đến anh …

Người mình yêu nhất, mặc kệ là Tiểu Hổ hay là anh, vĩnh viễn đều không thuộc về mình …

Meo ~!

Cô toàn thân run lên, đột nhiên giương mắt nhìn về phía của phòng.

Meo ~!

Hành động của cô chưa bao giờ mau lẹ đến thế, chỉ mất 2 giây, cô đã vọt đến trước cửa.

“Tiểu Hổ! Tiểu …”

Chữ hổ còn chưa kịp thoát ra ngoài, vốn dĩ cô cúi đầu đang nhìn xuống thì lại thấy một đôi chân dài liền nhanh chóng ngước mắt lên … khoảnh khắc nhìn thấy khuôn mặt anh tuấn cùng nụ cười sáng bừng kia, cô nhất thời không dám tin liền thốt ra một tiếng.

“Anh …”

“Hi!”

“Hi?!” Uyển Trúc không dám tin nhìn sang hai bên trái phải … Đúng vậy, là mình. Cô quay lại nhìn hắn, nhưng hắn sao lại ở chỗ này?

“Anh … anh sao lại … sao lại …”

Phong Tông Hàn chăn hai tay ở khung cửa, hài hước nhìn cô.

“Nghe nói em hai ba ngày nay rồi chưa tắm rửa, như thế không được, sẽ thành sâu mất, thực khó ngửi đó.”

Nhiệt toàn thân trong phút chốc đều đổ dồn lên trên, mặt Uyển Trúc liền đỏ bừng lên giống hệt trái cà chua chín.

“Anh … anh … anh …”

Phong Tông Hàn cười cười vuốt cằm.

“Anh giúp em chuẩn bị nước rồi, mau đi tắm đi.”

“Nhưng … nhưng … anh …”

Phong Tông Hàn ái muội nháy nháy mắt.

“Có phải là muốn anh tắm cho em không?”

Uyển Trúc thở hắt ra một hơi.

“Không cần!” Cô hét lên rồi lùi về phía sau một bước, ầm một tiếng đóng cửa lại. Nghe được tiếng cười to vui vẻ từ bên ngoài truyền đến, Uyển Trúc không khỏi nóng bừng hai má:

“Trời ạ, thực là mất mặt đủ mà.”

—————————————————————

Aizz ~ chương này dài khủng khiếp, 25 trang T_T. Anh nam chính cũng biến thái khủng khiếp, cơ mà ta thích, hắc hắc ;))

Advertisements

2 comments on “Cô bé Lọ Lem thay thế – Chương 4.1

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s