Cô bé Lọ Lem thay thế – Chương 7.1

~~~Vừa đi đú đởn về, rất phê, hứng trí post thêm 1 chap mới, he he :)~~~

Edit: Jenice

Hơn 8 giờ tối, người bình thường đều đã ăn cơm tối, không phải ngồi xe TV thì cũng cùng vài người bạn thân đi dạo quanh các con phố nào nhiệt, hát hò, v.v…, nhưng 3 mẹ con An Tiệp Oánh vẫn còn đang đầu tắt mặt tối xử lý công việc trong văn phòng tầng 5 Hối Đức Đại Hạ ở đường Nam Kinh Đông.

(Hối Đức Đại Hạ: tên một tòa nhà cao tầng ở Đài Bắc nằm trong khu vực CBD – trung tâm tài chính của thành phố, cực kỳ sầm uất)

“Mẹ nó chứ!”

Phong Tông Bình giận dữ chửi ra một tiếng, đem tập tài liệu trong tay ném xuống đất, Phong Tông Tuyền đang bận rộn gõ máy tính, An Tiệp Oánh cũng bận rộn chỉnh lý dữ liệu, còn có Cốc Siêu đang lập kế hoạch phát triển đồng thời ngẩng đầu nhíu mày trừng mắt với hắn.

“Con lại phát điên cái gì?!” An Tiệp Oánh nói.

“Đừng quên mọi người đều đang bận rộn làm việc vì con, cho dù có oán giận gì, ít nhất cũng đừng phát tiết lên người chúng ta!”

“Mẹ kiếp! Đã rút lần thứ 3 rồi, con làm sao có thể không tức giận!” Phong Tông Bình mắng lớn. “Con không hiểu nổi, tất cả đều theo ý của anh ta rồi, còn có cái gì không vừa lòng? Không đủ hấp dẫn người? Mẹ nó chứ, bản thân anh ta không đủ hấp dẫn người rồi, còn muốn sản phẩm của mình thu hút được người ta!”

An Tiệp Oánh nhíu mày, đi nhặt lại tập tài liệu, vừa xem trán bất giác nhăn lại càng sâu.

“Phiếm Lực? Không phải Phiếm Lực từ trước tới nay đều rất vừa lòng với kế hoạch của chúng ta sao? Thậm chí còn ký hợp đồng dài hạn với chúng ta, sao lại rút về được?”

Phong Tông Bình bất đắc dĩ thở dài, mệt mỏi dựa đầu về phía sau.

“Lúc trước chúng ta đều lấy kế hoạch của Phong Thị cho bọn họ, bọn họ mới ký dài hạn. Nhưng từ lúc con bị khai trừ khỏi Phong Thị, kế hoạch của Phong Thị cũng không lấy được nữa, cho nên chỉ có thể tự mình làm, kết quả …”

Hắn đập mạnh hai tay xuống bàn. “Đáng chết, mặc kệ như thế nào! Phiếm Lực đều không hài lòng, rút rồi lại rút, thực là con mẹ nó khốn nạn!”

An Tiếp Oánh ngẫm nghĩ chốc lát, đang định nói cái gì, thì Phong Tông Tuyền lại giơ giơ bảng kế toán cướp lời nói trước.

“Anh hai, 3 tháng trước chúng ta dùng hết tiền đi mua 3 cái nhà xưởng thì còn lại không đến 150 vạn, sau đó lại phải ứng phó với kì phiếu đến hạn, bây giờ thì dùng sắp hết rồi, mà vẫn còn nhiều kì phiếu chưa thanh toán …” Cô trừng mắt nhíu mày nhìn đống cuống phiếu. “Lúc trước chúng ta đều là chuyển khoản mượn tạm ở Phong Thị, nhưng bây giờ anh không làm ở Phong Thị nữa, em cũng bị điều xuống phòng điều tra thị trường, căn bản không có cách nào động tay động chân.”

(kì phiếu: hiểu nôm na là giấy tờ do người mua phát hành cho người bán cam kết sẽ trả một số tiền khi đến hạn kỳ phiếu, ngược với hối phiếu – giấy tờ do người bán phát hành cho người mua phát hành cho người bán yêu cầu người bán đến hạn hối phiếu phải trả tiền.

Cuống phiếu: ở các nước Trung Quốc, Nhật Bản, Đài Loan, … các công ty và cá nhân hay chi trả bằng chi phiếu, chi phiếu được xé để thanh toán, phần cuống phiếu lưu lại trong sổ được dùng để so sánh, kết toán với ngân hàng)

Sắc mặt âm hiểm đến cực điểm, Phong Tông Bình lạnh lùng nói:

“Những chi phiếu chúng ta thu được thì sao?”

“Chỉ có một phần nhỏ là đã đáo hạn, nhưng vẫn không đủ, phần lớn là chưa đáo hạn.”

“Mẹ kiếp!” Phong Tông Bình lại nghiến răng nghiến lợi mắng, thuận tiện lại vỗ tay rầm xuống bàn.

Phong Tông Tuyền dường như còn sợ sắc mặt Phong Tông Bình chưa đủ đen, vẫn thao thao bất tuyệt đem hết phiền phức nói ra tất cả.

“Còn có, máy móc chúng ta đặt đã đến rồi, hàng đến trao tiền, thời hạn giao chi phiếu cho họ cũng chỉ còn một tháng, cái này đều nói rõ trong hợp đồng, nhưng mà …” Phong Tông Tuyền lại liếc mắt nhìn hóa đơn. “Cho dù không kể các khoản phải chi bằng tiền mặt khác, khoản tiền này chúng ta tuyệt đối không chi được.”

Tiếp sau đó cô lại lật một tờ hóa đơn khác ra.

“Phục Sinh nói các lần trước đều thanh toán không đúng hạn, chuyến hàng tiếp theo nếu muốn nhận thì phải thanh toán ngay.”

Lại một tờ.

“Duẫn Lương nói hai chuyến hàng lần trước đều có hàng lỗi, bọn họ muốn trả lại hàng.”

Lại một tờ.

“Kế hoạch với Khai Dương đã lui lại đến lần thứ 6 rồi, bọn họ không muốn hợp tác cùng chúng ta nữa, cho nên muốn chúng ta …”

“Em nói đủ chưa?!”

Âm thanh cuồng nộ khủng bố, biểu tình lãnh lẽo hung tàn, không những dọa Phong Tông Tuyền nuốt luôn lại những lời định nói, cũng làm An Tiệp Oánh sợ hãi nuốt một ngụm nước bọt rồi mới mở miệng nói:

“Đừng nóng, Tông Bình, chúng ta có thể nghĩ cách …”

“Nghĩ cách?” Phong Tông Bình cười lạnh. “Còn có cách gì mà nghĩ? Mẹ trước kia nghĩ bao nhiêu cách rồi có ích gì không? Toàn là SHIT! Con còn tưởng mẹ lợi hại, con mẹ nó ngay từ đầu nghe con thì đã giết quách cái tên Phong Tông Hàn kia rồi, chúng ta cũng không cần ở đây nhặng xị lên thế này!”

“Chúng ta đã muốn động thủ rồi,” An Tiếp Oánh nhẫn nại nói: “Là nó bị tai nạn xe mới …”

“Con nói là lúc anh ta hôn mê!” Phong Tông Bình cắn răng gằn ra từng tiếng.

An Tiệp Oánh lắc lắc đầu.

“Con cũng biết khi xảy ra tai nạn xe không biết có bao nhiêu người nghi ngờ chúng ta, tuy rằng là nó tự mình tránh một con mèo mới gây ra tai nạn, người ta lại cho là bằng kỹ thuật lái xe của nó làm sao có thể không tránh nổi một con mèo mà lại nghi ngờ có uẩn khúc khác, đến cảnh sát cũng yêu cầu chúng ta đến tường trình, ai biết được liệu có phái người theo dõi chúng ta hay không. Tình hình đó, chúng ta ra tay được sao?”

Phong Tông Bình nhíu chặt hai hàng lông mày.

“Là người khác ra tay, cũng không phải chúng ta tự mình động thủ.”

“Vậy cũng cần phải liên lạc với đối phương không phải sao?” An Tiệp Oánh phản bác. “Nếu như là cảnh sát hoặc nhà họ Tang, thậm chí là Vu Khiêm cũng có thể cho người theo dõi chúng ta, chúng ta lại không thông thạo chuyện này, mà đối phương cũng không phải thực sự là sát thủ, nào dám chắc cách liên lạc đó là an toàn, không khéo chúng ta lại tự chui đầu vào lưới?”

Phong Tông Bình hết lời.

“Mà căn bản là ai biết nó tỉnh lại thì biệt tăm biệt tích, vậy có muốn cũng không thể ra tay được?” An Tiệp Oánh lai nói: “Tình hình sau đó thế nào con cũng biết rồi không phải sao? Nó vừa trở lại chúng ta liền định ra tay rồi, ai biết được người chúng ta thuê lại đang yên đang lành thì trả lại tiền cự tuyệt hành động, tìm hai người khác cũng nhận tiền rồi lại trả lại, sau đó là Hải Phong bắt đầu xảy ra chuyện, nọi người đều dồn hết tâm trí vào đây, còn đâu thời gian nghĩ những cái khác nữa?”

An Tiệp Oánh thở dài.

“Lúc đầu là vì Tiểu Tuyền và Cốc Siêu nên mới mở công ty này, thật không ngờ giờ đây lại biến thành con đường sống duy nhất của chúng ta.”

“Không phải còn có cổ phiếu của Phong Thị sao, mẹ, con có 10%, mẹ với anh hai mỗi người có 5%, chỉ cần nhận cổ tức thì chúng ta cũng có thể thoải mái mà sống rồi.” Phong Tông Tuyền nhắc nhở.

Khóe miệng Phong Tông Bình nhếch lên, hừ lạnh một cái.

“Đàn bà đều nghĩ ngắn, me không đi hỏi Cốc Siêu xem có phải làm một nhân viên tiểu tốt, nhận cổ tức của em thế là hài lòng rồi sao?”

Phong Tông tuyền liếc mắt nhìn qua, chỉ thấy Cốc Siêu bộ dạng không hài lòng, hai môi mím chặt, biểu hiện rõ ràng không cam tâm tình nguyện.

“Vậy phải làm sao?”

Phong Tông BÌnh trầm lặng cả nửa ngày mới lạnh lùng mở miệng nói:

“Biện pháp tốt nhất, cũng là diệt cỏ tận gốc, giết anh ta.”

“Lại tìm người?” An Tiệp Oánh hỏi.

Phong Tông Bình lắc đầu.

“Tìm người, nếu như lại tìm không được thì phải tự mình ra tay, dù sao thì cũng nhất dịnh phải khử hắn, nếu không chúng ta chẳng còn hy vọng gì rồi.”

An Tiệp Oánh nghe vậy không khỏi thở hắt ra một hơi sợ hãi.

“Tự mình động thủ? Trời ạ! Nếu bị tóm thì phải làm sao?”

Phong Tông Bình xoa xoa cằm.

“Anh ta thích lái xe như vậy, nếu có xảy ra tai nạn xe lần nữa thì cũng không tính là gì.”

Hắn âm hiểm gian trá hé miệng. “Đến tiệm sửa xe tìm dây phanh sắp đứt giúp anh ta thay, cảnh sát cũng không tra được cái gì.”

An Tiếp Oánh giật mình a một tiếng.

“Phải, phải! Chỉ cần lúc thay dây phanh cẩn thận một chút đừng cho người ta phát giác ra, thì chẳng ai có thể nghi ngờ chúng ta cả.”

“Vậy không cần tìm người chứ?” Cốc Siêu mở miệng nói. “Anh ta có nhiều xe như vậy, tìm một cái mà không phải ngày nào anh ta cũng đi, tốt hơn là động thủ với cái xe thường dùng lái đi chơi, chúng ta lập tức ra nước ngoài, đợi đến lúc xảy ra chuyện chúng ta căn bản không có mặt ở Đài Loan, như vậy thì có thế nào cũng khong thể đổ lên đầu chúng ta được?”

“Ừ, ừ, có lý, như vậy là hoàn hảo rồi!” Phong Tông Bình liên tục gật đầu tỏ vẻ tán thưởng, sau đó hỏi lại: “Vậy Hải Phong cậu định xứ lý như thế nào cho phải?”

“Một là trực tiếp bỏ thôi, dù sao sau này cũng có Phong Thị, Hải Phong cũng không tính là cái gì cả.”

Phong Tông Bình gật đầu.

“Còn có hai sao?

“Hai là bán cổ phần Phong Thị của mọi người đi cứu Hải Phong, sau này có Phong Thị rồi, cũng có cơ hội lấy lại cổ phần.”

“Vậy thì bỏ đi,” Phong Tông Bình không suy nghĩ trực tiếp quyết định. “Không cần phí sức như vậy.”

“Tôi cũng nghĩ vậy,” Cốc Siêu đồng ý nói: “Như vậy chúng ta mới có thể chuyên tâm xử lý chuyện quan trọng.”

Phong Tông Bình hài lòng nở nụ cười.

“OK, theo như tôi biết, Phong Tông Hàn bình thường đều lái chiếc BMW mui trần, nhưng lúc đi chơi cũng có một hai lần lái xe khác …”

Chiếc Porsche đỏ rực như lửa lướt nhanh trên cầu vượt Thị Dân Đại Đạo, vừa nghe được âm thanh động cơ mơ hồ, chiếc xe như cuồng phong bạo vũ nhảy vọt lên.

Trong đêm đầu đông lạnh lẽo này, ở lúc người xe thưa thớt. Phong Tông Hàn nhịn không được muốn thưởng thức một chút cảm giác tốc độ kích thích. Đặc biệt là vào lúc này, 8, 9 tiếng đồng hồ trước hắn vừa cử hành tiệc đính hôn, đeo nhẫn vào tay Uyển Trúc, cũng đã sắp xếp xong hai tuần nữa thì tổ chức hôn lễ. Sau đó là bọn Vu Khiêm đã tổ chức cho hắn tiệc chia tay thời độc thân, có rượu trợ hứng, càng nhịn không được muốn biểu hiện một chút hân hoan trong lòng.

Ở trên cây cầu cũng được coi là thẳng tắp này mà đua xe, với kỹ thuật của tay đua xe nghiệp dư như hắn cũng không tính là chuyện gì không thể, thực sự cũng không phải là thú vị lắm; nhưng ở Đài Loan đất chật người đông, có thể tùy tiện đua một chút như thế này thì cũng còn hơn là không có gì.

Xa xa nhìn thấy ánh đèn giao thông nhạt nhòa nhảy đèn, hắn theo bản năng nhẹ nhàng đạp phanh …

Hả? Hắn nhíu mày, lại đạp mạnh hơn ở dưới chân …

Đây là chuyện gì? Hắn nghĩ, đồng thời dùng toàn lực đạp phanh …

Vào lúc chiếc xe lao qua hàng rào công sự đâm thẳng vào xe ủi đất, trong đầu hắn nổi lên tia nghi vấn cuối cùng: Mẹ kiếp, không phải mình đã phái người giám sát bọn họ rồi sao? Bọn họ sao lại có cơ hội ra tay?

Phong Tông Hàn cúi đầu ủ rũ rồi lại trừng mắt nhìn người đàn ông cao lớn đối diện, người này đã mang hắn từ thân thể Tiểu Hổ mang về thân thể của chính mình, bây giờ lại là người tóm hắn ra khỏi thân thể này.

“Đến lúc của tôi rồi sao?”

Người cao lớn – – Andrea đại sứ giả phụ trách tiếp dẫn linh hồn con người mỉm cười.

“Phải, thời điểm của ngươi tới rồi.”

Điều này hắn rõ ràng là đã lường trước rồi, tại sao người ta vẫn tìm được cơ hội làm hại hắn.

“Đáng chết!” Phong Tông Hàn càng uể oải. “Ta vừa mới đính hôn, mà người này mới là người ta thực sự yêu, cư nhiên lại đến lúc phải đi? Thực con mẹ nó đáng chết! Vậy thì các ngươi trước kia cũng không nên làm cho ta gặp cô ấy! Nếu lúc trước khiến ta chết, ta cùng lắm là không vui mà thôi,hiện tại … hiện tại ta thực là con mẹ nó đại hỏa!”

Andrea ý cười càng sâu.

“Ngươi vốn dĩ không có quan hệ với cô ấy, cô ấy cũng không là người yêu của ngươi, nhưng một khi đã là sai lầm của chúng ta, những chuyện không nên đều đã hết thảy xảy ra, cho nên chúng ta đồng dạng phải sửa chữa lại.”

Phong Tông Hàn hồ nghi nhìn người kia.

“Ông định sửa chữa lại thế nào?”

“Ngươi nói xem?”

“Tôi nói?” Phong Tông Hàn chỉ vào mũi mình. “Vô nghĩa! Tôi đương nhiên là hy vọng các ông làm cho tôi trờ về ở cùng một chỗ với táo xanh nhỏ, tôi cũng không yêu cầu có thể sống lâu, chỉ cần làm chúng tôi có thể cùng chết, cùng nhau đến chỗ các ông báo danh.”

Andrea thú vị nhìn hắn.

“Vậy người cô ấy lẽ ra phải lấy thì làm sao đây?”

“Người cô ấy lẽ ra phải lấy?” Phong Tông Hàn nheo hai mắt.

“Cô ấy yêu anh ta sao?”

Adrea lắc đầu.

“Không yêu, vô luận có gặp ngươi hay không, cô ấy đều chỉ yêu một mình ngươi.”

Phong Tông Hàn nghe vậy không khỏi nhẹ nhàng thờ phào một hơi.

“Đi! Vậy ông còn để bọn họ ở cùng nhau? Bảo anh ta lấy một người yêu anh ta là được rồi!”

“Không có ai yêu anh ta, anh ta là một tên quái vật.” Phong Tông Hàn vừa trừng mắt nhìn hắn, Adrea đã vội vàng nói tiếp: “Bọn họ kết hôn xong chưa đầy một tháng thì anh ta chết rồi.”

Phong Tông Hàn sửng sốt.

“Này! Ông đùa tôi đấy có phải không? Một khi bọn họ kết hôn chưa đầy 1 tháng mà anh ta đã chết, ông còn để bọn họ kết hôn làm gì?”

Andrea chỉ chỉ trên mặt nhún vai.

“SHIT!” Phong Tông Hàn chửi thề. “Các người không phải đều mở miệng là giảng từ bi bác ái sao? Thần phật thương cảm người trần, thần phật đều là từ bi, không phải là đều nói vậy sao? Sao lại muốn đi chia rẽ người yêu, tác hợp oán ngẫu?”

Andrea nhướn cao đôi mày, lại mãnh liệt gật đầu một cái.

“Được, cái này thực là một lý do tốt! OK, nếu như ngươi thực sự muốn, ta có thể đưa ngươi trở về, đợi 37 năm nữa khi đến lúc của cô ấy lại quay về đây đón các ngươi cùng đi, đây chính là bồi thường của chúng ta dành cho ngươi, vừa lòng chưa?”

“Vừa lòng, vừa lòng, cực lỳ vừa lòng!” Phong Tông Hàn ý cười đầy mắt vui vẻ nói.

“Tôi quyết định rồi,từ giờ trở đi tôi hoàn toàn từ bỏ quan niệm vô thần, tuần nào cũng sẽ đi nhà thờ tán dóc vài câu,cũng đi chùa miếu thắp hương …” Nói thật ra, cho đến bây giờ hắn vẫn không biết đối phương rốt cục là cái loại gì, đành phải lôi hết ra. (không biết anh Andrea là thần phật thánh mẫu gì, phải lôi hết ra cả lượt =)))

“… đồng thời cũng thay các vị làm chút quảng cáo tuyên truyền, đặc biệt là khi đến lúc của chúng tôi, các vị đến tiếp dẫn, chúng tôi càng nên tuyên thệ làm theo, vĩnh viễn không phản bội!”

Hắn giơ hai tay, khẳng khái trào dâng mà nói, Andrea dở khóc dở cười lắc đầu.

“Thực sự không hiểu ngươi đang nói cái gì.”

“Thực đó, tôi xin thề!” Phong Tông Hàn vội vã giơ tay lên thề: “Hiện tại tôi đối với chư vị thần tiên là tấm lòng thành kính, còn có cuồn cuộn như nước sông chảy mãi không ngừng, lại như lũ sông Hoàng Hà không gì ngăn nổi, tôi …”

“Được rồi, được rồi!” Andrea xoa xoa trên người đã nổi đầy da gà.

“Không cần nói nữa, ta hiểu tâm ý của ngươi rồi!”

Phong Tông Hàn nghe vậy, lập nở ra ý cười nịnh hót trên mặt.

“Hắc hắc, một khi ông đã nghe đủ, vậy tôi hiện giờ có thể trở về được chưa?”

“Có rồi, có rồi, lại có nhịp tim rồi!”

“Trời ạ, cái … cái này quả thực là kỳ tích!”

“Mau, mau! Mọi người nhanh tay lên một chút, đừng để gây thương tích lại mất nhịp tim nữa!”

Advertisements

4 comments on “Cô bé Lọ Lem thay thế – Chương 7.1

  1. Nếu ngoài đời thật chết rùi mà có thể gặp thần, đàm phán để được sống tiếp thì tốt quá hehe

  2. Pingback: Cô bé Lọ Lem thay thế [Read Online] « khotruyendownload

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s