Thà làm nha đầu – Chương 3.1

Edit: Jenice

Những ngày sau đó, trong Lưu Hàm Trai luôn phảng phất một mùi hương thảo dược nồng đậm, nhưng trừ cái đó ra, vẫn có nhiều phong cảnh đẹp mắt.

Ân Tĩnh Hiền luôn cùng Lãnh Kì như hình với bóng, thường thường thấy nàng bón cho Lãnh Kì uống cái loại thuốc dưỡng sinh đắng đến chết người không đền mạng, cũng thường thấy nàng cẩn thận nâng thân hình cao lớn của Lãnh Kì lên xuống xe lăn, hoặc là cùng hắn đi lại ở trong vườn.

Nàng luôn theo sát người hắn, cẩn thận chăm sóc hắn, hơn nữa, vì để tiện chăm sóc Lãnh Kì, nàng còn đưa ra yêu cầu đầu tiên với Lãnh Kì kể từ khi nàng vào sơn trang – –

“Không mặc áo tay rộng, sửa thành mặc áo tay ngắn vải thường.”

Tay áo lớn là biếu thị trang phục của phu nhân, Lãnh Kì biết muội muội thay nàng thu xếp đều là tay áo hồng tố la hoặc là hoa phục cấp hoàng la tiêu kim, thân là thê tử của hắn, cũng nên mặc những trang phục như vậy, áo tay ngắn vải thường chỉ là trang phục của nữ tử bình dân, thông thường mặc sẽ tiện làm việc nhưng là – –

“Ta biết không phù hợp với thân phận, nhưng cổ tay áo vừa dài vừa rộng thật sự rất vướng bận.” Ân Tĩnh Hiền hiểu rõ yêu cầu của mình có chút quái dị, nhưng thực sự rất phiền toái.

Huống chi theo lời Trác Tướng Văn, nàng đã xác định bệnh tình của Lãnh Kì, trừ bỏ trút được gánh nặng mình không làm chậm trễ hạnh phúc của tiểu chủ tử ra, nàng cũng có ý để hắn dùng viên phòng để đem quái bệnh truyền sang cho nàng, mà hắn không làm vậy khiến nàng cảm kích không thôi.

Cho nên, nàng muốn đem toàn tâm toàn lực chăm sóc hắn, nhưng tay áo dài này thật sự làm vướng chân vướng tay.

Nhìn đôi mắt thành thật kia, Lãnh Kì cũng chỉ có thể đồng ý mà thôi.

Vì thế Ân Tĩnh hiền khôi phục lại bộ dạng nha hoàn trước kia làm việc càng hăng say, chỉ cần là việc nàng có thể làm, nàng đều giành lấy hết, chỉ có việc giúp Lãnh Kì thay quần áo tắm rửa, vẫn do Huyền Dương, Cổ An hầu hạ, một là nàng không có sức nâng hắn, hai là nàng cũng rất xấu hổ, nàng chưa từng nhìn qua nam nhân trần truồng, cũng không dám nhìn.

Nhưng quần áo thay ra đều là nàng giặt, cho nên, khi nhìn thấy Cổ An cùng Huyền Dương đang ôm quần áo của Lãnh Kì muốn mang đi giặt, nàng không chút suy nghĩ liền giơ tay ra nhận, “Ta mang đi giặt cho.”

“Nhưng thiếu phu nhân, người là vương phi …”

Hai đại nam nhân đối với lời nàng nói có chút chần chừ, tuy rằng bọn họ đã bắt đầu quen với việc vị vương phi xinh đẹp này việc gì cũng vơ vào mình.

“Vậy thì sao? Dù sao quần áo của ta cũng phải giặt, liền cùng giặt đi, hơn nữa ta cũng muốn thay hắn làm chút việc.” Ân Tĩnh Hiền trên mặt dịu dàng cười, thái độ cũng rất kiên trì, hai tên tùy tùng không dám không đáp ứng, nhưng sau khi giao quần áo xong, vẫn đến thư phòng bẩm báo chủ tử.

“Ta đi nhìn xem.”

Lãnh Kì cho tùy tùng đẩy xe lăn đến hậu viện, liếc mắt một cái liền thấy thê tử thực sự đang giặt quần áo của hắn, hơn nữa động tác còn rất thuần thục.

Trên thực tế, trong phòng ngủ hắn cũng thường thấy nàng sửa sang sắp xếp mọi thứ, không phải lau chùi bên này thì lại là quét dọn chỗ kia, muốn nàng đừng làm, nàng lại nói – –

“Giữ phòng sạch sẽ, ngươi mới không mắc thêm bệnh.”

Mỗi buổi tối, nàng kiểu gì cũng phải xác định than trong lò sưởi có đủ hay không, chỉ sợ trong phòng không đủ ấm, sẽ làm hắn rét.

Trừ lần đó ra, nàng vẫn luôn nửa nằm nửa ngồi trên ghế ngủ gật, chỉ sợ chăn hắn gài không chặt, lại sợ hắn ngủ không ngon, đến tận canh ba hôm sau, mới không chịu nổi cuộn mình ngủ say trên ghế, một nữ tử tận tâm tận lực chăm sóc hắn như vậy, hắn lại lấy tâm tiểu nhân phòng bị nàng …

Hắn hơi nhếch môi, không hiểu vì sao lại nóng giận. “Ngươi không cần làm cái đó.”

Âm thanh trầm ấm nam tính bất thình lình xuất hiện làm Ân Tĩnh Hiền đang chuyên tâm giặt quần áo phải giật mình, vội vàng nẩng đầu, “Á, sao ngươi lại tới đây?”

Vừa hỏi xong, ngược lại làm Cổ An , Huyền Dương đứng ở một bên cực kỳ xấu hổ, “Thật có lỗi, thiếu phu nhân, nhưng là – -”

“Ta không để ý, chính là không có việc gì làm, chỉ là giặt quần áo thôi mà.” Nàng đang làm rồi, bọn họ không nhìn ra sao? Vẻ áy náy trong mắt bọn họ làm nàng thực không được tự nhiên.

Lãnh Kì có ý bảo hai người lui ra.

“Ngươi làm nhiều rồi, không cần phải đem mình ra làm nha đầu.”

Ân Tĩnh Hiền thành thật nhìn hắn, “Vẫn là ta làm đi, so với việc ngươi làm cho ta, việc này thực sự rất nhỏ bé.”

Hắn biết nàng ám chỉ chuyện mình chưa từng chạm vào nàng, trời biết, hắn mỗi ngày nhìn vào khuôn mặt dịu dàng của nàng, chuyện hắn muốn làm trong đầu một chút cũng không nhỏ, mà lại còn rất tà ác!

“Tiểu tẩu tử, trời ạ, tỷ sao lại làm mấy việc nặng nhọc này?” Lãnh Thải Vân người còn chưa tới thanh âm đã đến trước.

“Ta nhất định phải kháng nghị với lão lão, để bọn nha hoàn đến Lưu Hàm Trai, bằng không cái gì tiểu tẩu tử cũng phải làm, về sau ngay cả ba bữa cũng phải tự mình xuống bếp!”Chu cánh môi đỏ mọng, nàng ngồi xuống bên cạnh chị dâu, nhìn thấy trước mắt là miếng ván giặt quần áo.

“Ta thích làm, muội đừng đi kháng nghị.” Ân Tĩnh Hiền thực thích vị em chồng này, nàng không có tâm cơ, cá tính giống hệt với tiểu chủ tử của nàng.

“Đúng vậy, tiểu tẩu tử của muội là cam tâm tình nguyện làm, thật ra muội cũng nên học theo, miễn cho sau này không có ai thèm lấy.”

Trác Tướng Văn cũng tới, hiền hòa ngồi xuống bên cạnh Lãnh Thải Vân.

Ân Tĩnh Hiền gật đầu coi như chào hỏi hắn, cảm thấy hắn xem ra tuy rằng cười tủm tỉm, nhưng tựa hồ không có thân thiện lắm.

“Hứ! Không cần huynh lo lắng, ta là thiên kim Lãnh gia, sau này đều phải gả ra ngoài!” Lãnh Thải Vân giả làm cái mặt quỷ cho hắn xem, sau đó thân mật ôm lấy cánh tay Ân Tĩnh Hiền, muốn kéo nàng đứng dậy, “Không cần giặt nữa, tỷ gả đến Hàng Châu đã nửa tháng, còn chưa bước chân ra khỏi cửa sơn trang, muội mang tỷ đi dạo.”

Nhưng Ân Tĩnh Hiền không chúy suy nghĩ liền cự tuyệt, “Không, ta muốn ở chỗ này.”

“Tiểu tẩu tử!” Nàng không nhịn được nâng cao âm lượng, “Tỷ đã thành gia thất rồi, còn cửa lớn không ra, cửa nhỏ không bước a.”

“Đi đi, ngươi còn chưa đi thăm thú Hàng Châu mà, phải không?”

Nói chuyện với nàng, Lãnh Kì luôn dùng khẩu khí cực kì dịu dàng, Lãnh gia trên dưới đều phát giác, nhưng cũng bởi vì ngọc nhân nhi dịu dàng này đối với hắn rất thực lòng, cho nên không có ai có ý kiến.

Ân Tĩnh Hiền lẳng lặng nhìn hắn, ánh mắt lướt qua khuôn mặt hắn, nhìn đến hắn đang ngồi trên xe lăn, sau đó lắc đầu nói, “Chưa đi, có điều, ta không muốn đi.”

Nàng muốn đi cùng hắn, hắn chắc là lâu lắm rồi không ra khỏi cửa? Nàng đau lòng nhìn hắn, Lãnh Kì cũng nhìn lại nàng, con mắt mang theo ý hiểu.

Nhìn thấy hai người bốn mắt như đang giằng co nhau, Lãnh Thải Vân nhịn không được cười trêu trọc, “Liếc mắt như vậy cho nhau xem, là đang truyền tình gửi ý sao?”

Lời này nói ra, lãnh Kì sửng sốt, Ân Tĩnh Hiền mặt nóng bừng, vộ vàng quay lại giặt tiếp quần áo, “Muội, muội cùng Trác đại phu đi đi, ta còn phải đem chỗ này đi giặt nốt.”

Lãnh Thải Vân ngẩng đầu nhìn trêu trọc, “Tiểu tẩu tử, quần áo sẽ không chạy mất – -”

“Đi thôi! Không phát hiện chính mình thừa thãi hay sao? Ngu ngốc.” Trác Tướng Văn lập tức lôi kéo nàng đi.

“Ta nào có thừa thãi? Tiểu tẩu tử dịu dàng, chăm chỉ, so với nhiều thiên kim tiểu thư ta thấy còn tốt hơn vạn lần, cho nên ta đối với nàng sẽ tốt … Làm gì? Đừng kéo!”

Thanh âm bất bình của Lãnh Thải Vân càng lúc càng xa, nhưng nàng thẳng thắn ca ngợi lại làm cho Ân Tĩnh Hiền ngượng ngùng không nhấc đầu lên được, chỉ có thể cúi mặt giặt quần áo như cũ.

Bỗng dưng, một bàn tay to lớn ôn hòa hiền hậu nhẹ nhàng chạm xuống má nàng, mềm mại vuốt ra sau tai, nàng kinh ngạc ngẩng đầu nhìn lên, Lãnh Kì thế nhưng lại ở ngay bên người nàng, nhưng … nàng nhớ rõ vừa rồi hắn còn ở đối diện với mình, sao bây giờ lại ngay bên cạnh nàng?

Tựa hồ như nhìn ra nghi hoặc của nàng, hắn mỉm cười, “Ta có thể tự mình lăn xe, chỉ là nếu lên dốc thì hơi khó một chút.”

Thì ra – – nàng gật đầu.

“Ngươi không muốn đi là nghĩ đến ta chỉ có thể ở đây, đúng không?”

Hắn biết! Nàng kinh ngạc, lại không biết là nên gật hay lắc đầu.

Lãnh Kì nhìn thấy vẻ mặt khó xử của nàng. Biết mình đoán đúng rồi. “Ngươi không cần phải như vậy, cứ thế sẽ làm ta cảm thấy có lỗi với ngươi.”

Nàng vội vàng lắc đầu, “Không thể nào, hết thảy đều là ta tình nguyện, thực sự! Hơn nữa – -” Nàng nhìn khuôn mặt trước mắt chưa từng có dấu hiệu tốt lên, chân thành nói: “Ta thật sự hy vọng sẽ có một ngày như vậy, là ngươi dẫn ta ra khỏi sơn trang, đi xung quanh xem một chút.”

Cái đó đại biểu hắn có thể hồi phục sức khỏe, an ổn sống sót, nàng thực sự hy vọng có một ngày như vậy …

Nặng nề hít một hơi dài, lòng Lãnh Kì đang dao động, bắt đầu không muốn giả bệnh, muốn lấy diện mạo chân chính của mình xuất hiện trước mặt thê tử.

Bởi vì đội cái mặt nạ xấu xí này, hắn ngay cả dũng khí ôm nàng cũng không có, chỉ sợ dọa đến nàng!

Tuy rằng hắn cùng Trác Tướng Văn đều cảm thấy hoàng thượng tựa hồ tin tưởng hắn thực sự sắp chết, nửa tháng nay, đã không có hắc y nhân võ công cao cường đêm đêm thăm viếng sơn trang, nhưng người trước mắt lại làm bọn họ không thể nơi lỏng …

“Ta đẩy ngươi về phòng nghỉ ngơi, mặt trời lớn quá rồi.”

Ân Tĩnh Hiền đột nhiên mở miệng nói, cũng đánh gãy trầm tư của hắn.

“Ta muốn ở chỗ này cùng ngươi.”

Lời hắn nói làm nàng nao nao, mặt cười ửng đỏ, lập tức cúi đầu, không nói thêm gì, ngượng ngùng tiếp tục làm chuyện của nàng.

Lãnh Kì chưa từng có loại cảm giác này, một cỗ thỏa mãn ấm áp lưu chuyển trong ngực, mà nguyên nhân chỉ vì lặng lẽ, lặng lẽ nhìn nữ nhân trước mặt …

Nhưng mà một câu “Đừng làm tình cảm cá nhân làm nguy hại tới tính mạng người khác” của Trác Tướng Văn làm Lãnh Kì không thể không tiến hành bước tiếp theo, thử nghiệm thê tử có phải là nội ứng địch nhân phái tới hay không, ba ngày sau, hắn đội cái mặt nạ dọa chết người kia.

“Trác đại phu! Trác đại phu!”

Ân Tĩnh hiền như mọi ngày đến bên giường muốn hầu hạ trượng phu rời giường rửa mặt chải đầu, sắc mặt trắng bệch, hốc mắt phiếm hồng không khống chế được khóc toáng lên, “Mau tới! Mau! Hu hu hu …”

Trác Tướng Văn lập tức từ phòng bên cạnh chạy vọt sang.

“Ngươi mau đến xem hắn, vì sao, vì sao lại như vậy? Hắn động cũng không được, hơn nữa mặt – -” Nàng nước mắt tuôn như mưa.

Trác Tướng Văn vội vàng ngồi xuống cạnh giường, nắm lấy tay bạn tốt bắt mạch, cũng giả bộ vẻ mặt ngưng trọng, lại lập tức đứng dậy đi gọi Huyền Dương, muốn bọn hắn đi mời lão lão và người Lãnh gia lại đây.

Trước đó một đêm mọi người chỉ biết bệnh Lãnh Kì sẽ trầm trọng thêm, khuôn mặt kia cũng sẽ biến hóa, càng khó nhìn, nhưng lại không nghĩ tới Trác Tướng Văn có thể làm giống thật như thế, đem khuôn mặt làm thành nhăn nhúm hỗn loạn, quả thực giống như là thối rữa đến có giòi, ngay cả lão lão hiểu biết rộng rãi cũng buồn nôn muốn phun ra, chớ nói đến phu thê Lãnh Vương gia sợ đến nhũn cả người, mặt xanh lại, Lãnh Thải Vân trực tiếp ôm bụng, chạy ra bên ngoài nôn như điên!

Tuy rằng biết mặt của ca ca là giả, nhưng nhất thiết phải làm khủng bố đến mức ấy sao? Nàng vừa phun trong lòng lại vừa đay nghiến Trác ngu ngốc.

Trong phòng, Trác Tướng Văn lỗ tai ngứa ngáy đương nhiên biết ai đang mắng hắn, nhưng là – – hắn nhíu mày nhìn người theo hắn ngồi xuống giường khóc lóc sướt mướt – Phan Tử Ninh.

Nàng rốt cuộc là thị lực kém? Hay là trời sinh gan báo tâm hùm? Thế nhưng lại không hề sợ hãi! Nhưng vừa nghĩ đến đây, liền nhìn thấy đối phương đột nhiên thẳng người.

Cuối cùng cũng cảm thấy rồi sao? Hắn mở to mắt chằm chằm nhìn nàng. Nhưng làm hắn kinh ngạc là, người trước mắt lại xoay người quay mặt về phía trưởng bối Lãnh gia, bịch một tiếng, hai đầu gối quỳ sụp xuống.

Advertisements

One comment on “Thà làm nha đầu – Chương 3.1

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s