Thà làm nha đầu – Chương 3.2

Edit: Jenice

“Làm cái gì vậy? Tử Ninh!” Mọi người bị động tác đột ngột của nàng dọa cho phát sợ.

“Thực xin lỗi … xin lỗi … Nhất định là con làm còn sơ sót, không có chăm sóc tốt tướng công, là do con sai!” Ân Tĩnh Hiền vẫn nước mắt chảy mãi không thôi. Nàng rất áy náy, nàng khổ sở, càng thấy đau lòng cho Lãnh Kì.

Trác Tướng Văn nhìn nữ nhân đang đưa lưng về chính mình, vẫn đang còn kinh ngạc, không nghĩ tới Lãnh Kì thế nhưng vào lúc này lại ngồi dậy, hắn sợ tới mức lập tức hoàn hồn.

Nhịn xuống! Nhịn xuống! Hắn lấy môi làm khẩu hình bảo bạn tốt phải nhịn xuống, đây chính là vì 10 mạng người của Lãnh gia a!

Lãnh Kì nhìn thân mình đang khóc lóc run rẩy của thể tử, tuy rằng không nhìn tới mặt nàng nhưng hắn tin chắc nàng nhất định thực thương tâm, thực tự trách, điều này làm cho tâm hắn không đành lòng.

Đủ rồi! Hắn lấy môi làm khẩu hình với bạn tốt.

Không được! Trác Tướng Văn lắc đầu, muốn ba trưởng bối của Lãnh gia đang còn mặt xanh mặt trắng nói gì hoặc làm gì đó, nhưng hắn cố gắng khoa chân múa tay với ba người, nhíu mày trừng mắt, mắt đều thiếu chút nữa là bị chuột rút, ba trưởng bối kia lại giống đầu gỗ ngây ngây ngốc ngốc tại chỗ, đảm bảo là bị Lãnh Kì dọa cho một hồi.

“Tiểu tẩu tử, tỷ sao lại quỳ – -” Rốt cục cũng nôn xong, Lãnh Thải Vân mặt mũi trắng bệch đi vào, đã thấy tiểu tẩu tử quỳ sụp trên đất, liền chạy tới chỗ nàng, khom người muốn kéo nàng dậy, ai biết vừa ngẩng đầu, lại liếc mắt một cái thấy ca ca đang ngồi chống tay trên giường, nhìn thấy khuôn mặt thối rữa ghê tởm đến sắp bong ra từng mảng …

“Ọe – -” Dạ dày lại nhộn nhạo, nàng xoay người liền xông ra ngoài, lần này nôn ra hết mật xanh mật vàng.

Thấy cháu gái như trận gió hết vào lại chạy ra, cuối cùng cũng làm Mai lão lão hoàn hồn, nàng lau lau mồ hôi lạnh trên trán, lấy ánh mắt ý bảo cháu trai nằm trởi lại, lại trừng mắt nhìn Trác Tướng Văn một cái.

Người hôm qua không tán thành cháu trai ‘bệnh tình nặng thêm’ chính là bà, bà đã hơn 80 tuổi, cháu dâu mày là người tốt hay xấu, bà lại không nhìn ra sao?

“Tử Ninh, không phải lỗi của con, chúng ta đều biết con đã tận tâm tận lực, mau đứng lên, đừng khóc – -” Bà khom người muốn nâng cháu dâu dậy, một phen xương cốt già yếu vặn xoắn thực đau, thiếu chút nữa sụt cả lưng.

Ân Tĩnh Hiền thút thít nghẹn ngào đứng dậy, nước mắt vẫn rơi không ngừng.

Ngay lúc nàng xoay người lại, Trác Tướng Văn liền dùng sức, cứng rắn áp bạn tốt trở lại trên giường, hành động này tự nhiên đem đến một ánh mắt bừng lửa giận.

“Hắn thế nào rồi? Vì sao bất động không nói? Chẳng lẽ là đau quá nên hôn mê rồi? Đều là ta không đúng, ta lại ngủ say như chết …” Ân Tĩnh Hiền thật sự giận chính mình.

“Huynh ấy – – oái – -” Trác Tướng Văn vốn dĩ muốn khuếch trương bệnh tình của bạn tốt, nhìn xem nàng có đi về mật báo với ai đó không, nhưng đùi hắn đột nhiên trúng ám toán!

Chết tiệt! Lãnh Kì này là đại nam nhân, không nghĩ tới vì thê tử hắn thế nhưng lại giống đàn bà hung hắn nhéo đùi hắn một phen!

“Hắn làm sao? Trác đại phu, ngươi vì sao hốc mắt rưng rưng, sắc mặt lại trắng bệch lại đổ mồ hôi lạnh? Nói mau a, ta lo muốn chết!”

Trừ bỏ Ân Tĩnh Hiền, những người khác ai cũng vì ‘diễn xuất’ cảu Trác Tướng Văn mà vụng trộm cảm phục trong lòng.

“Đau – – á – -” Lấy khóe mắt dư quang trừng bạn tốt đang an ổn nhắm mắt trên giường, hắn cắn răng nói, “Huynh ấy lại phát bệnh, quái bệnh này mỗi lần phát tác, thân mình sẽ càng thêm xụi lơ vô lực, mặt cũng sẽ càng thối nát, nhưng lạ nhất là, phần thối rữa đều nằm trên mặt, những chỗ khác đều không sao – -” Hắn dừng lại một chút, “Ta trước hết đi chuẩn bị dược cho hắn uống.”

Nói xong, hắn rất nhanh đứng dậy, thoát khỏi ma trảo của bạn tốt theo chăn bông vương ra, bước nhanh đi ra cửa lớn. Hu hu …

Chân của hắn đau quá nha …

Những người khác thấy thế, liền trấn an Ân Tĩnh Hiền đừng suy nghĩ nhiều quá, sau đó cũng rời đi.

Một ngày nay, Ân Tĩnh Hiền chăm sóc Lãnh Kì một tấc cũng không rời, lại là bón thuốc, lại là bón nước cho hắn uống, ăn cháo, sợ hắn lạnh, đắp cho hắn thêm mấy cái chăn, thấy hắn đổ mồi hôi, lại vội vàng bỏ bớt chăn ra, lại nhúng ướt khăn nhẹ nhàng chà lau khuôn mặt hắn, chỉ là vừa lau lệ vừa rơi như mưa.

Trong khoảng thời gian này, người Lãnh gia đến rồi lại đi, đi rồi lại đến, nhưng tâm trí nàng chỉ đặt vào Lãnh Kì đang hôn mê trên giường.

Tuy làm bộ hôn mê, nhưng Lãnh Kì vẫn là đem hết thảy mọi thứ vào trong mắt, hắn cảm thấy chính mình thực kém cỏi, thực đáng giận! Hắn không muốn lại thử nàng, thậm chí muốn đem thiêu cái mặt nạ bạn tốt khổ tâm chế tạo cho hắn!

Đêm hôm đó, hắn ngồi dậy, nhìn nàng ghé vào bên giường hắn, mệt mỏi ngủ, khóe mắt còn vương lệ, hắn dịch người tới gần, dịu dàng lau đi nước mắt kia.

Hắn quyết định, hắn phải đổi lại mặt nạ cũ, hắn không muốn nhìn thấy nàng phải thương tâm khổ sở, lại càng không muốn nhìn thấy nàng phải rơi lệ.

Hôm sau, mặt trời vừa ló lên – –

“Trác đại phu! Trác đại phu!”

Thanh âm của Ân Tĩnh Hiền cắt ngang qua sáng sớm, Trác Tướng Văn vội vàng khoác lên mình chiếc áo ngoài, thấy nàng lộ ra biểu tình kinh hỉ, liền đoán được người nào đó chung quy không chịu nổi nước mắt của mỹ nhân.

“Ngươi mau đến xem Lãnh Kì, mau a!”

“Tướng Văn, ta cũng không biết làm sao lại như vậy, ngày hôm qua giống như hôn mê một ngày, thân thể rất đau, nhưng giờ phút này lại tốt hơn nhiều.” Lời nói dối trắng trợn này được Lãnh Kì nói ra mà mặt không đỏ, khí không suyễn.

Nhìn thê tử cười mà còn vương lệ, gần như mừng đến phát điên, nếu như không phải là bạn tốt còn đứng ở sau lưng nàng hung tợn trừng mắt với hắn, hắn vô cùng có khả năng trực tiếp tháo mặt nạ đang đeo trên mặt xuống, đem hết chân tướng nói ra.

“Thật tốt quá! Thật tốt quá, làm ta sợ muốn chết … thực sự … ngày hôm qua … làm ta sợ muốn chết …” Ân Tĩnh Hiền vừa khóc vừa cười.

Thật tốt quá? Không! Trác Tướng Văn thật giận gần gần chết, hắn không biết đã mất bao tâm huyết mới chế tạo ra cái mặt nạ kia, nhưng tên trọng sắc khinh bạn này cũng chỉ đeo nó trên mặt có một ngày?

Lãnh Kì nhìn thê tử ngồi xuống bên giường, thấy trên mặt nàng nước mắt vẫn tuôn rơi không ngừng, rốt cuộc không khắc chế được chính mình, vươn tay ra nhẹ nhàng lau đi nước mắt trên mặt nàng, “Nàng như thế nào lại rơi lệ đến mức này?” Khẩu khí lộ vẻ đau lòng.

Động tác này thực đột ngột, nhưng là thực dịu dàng, làm cho Ân Tĩnh Hiền nhất thời mặt đỏ bừng, thế nhưng lại ngơ ngác để mặc hắn lau.

“Cái kia – – bởi vì ta rất vui, ngày hôm qua ngươi – – ta thực sự sợ ngươi sẽ chết.”

“Ta chết không tốt sao? Lãnh gia sẽ trả lại tự do cho nàng, nàng có thể rời đi, biết không?”

Nàng ngơ ngác nhìn hắn, chậm rãi lắc đầu, “Ta, ta không biết.”

“Ta cũng không biết.” Trác Tướng Văn cũng lên tiếng. Khi nào có cái loại sự tình này?

Lãnh Kì còn thực sự trừng mắt với hắn, “Đây là ta lén quyết định, ta sẽ cùng cha mẹ và bà nội nói rõ, dù sao Tử Ninh vẫn còn trẻ, cũng là toàn bích, không cần vì ta mà thủ tiết.”

Lời này có ý tại ngôn ngoại, Trác Tướng Văn nghe đến đây, bạn tốt vì không đành lòng, quyết định phải liền khôi phục sức khỏe, cho nàng một tướng công anh tuấn khỏe mạnh, nếu không, hắn liền giả chết, để nàng ra đi, không để nàng phải ở chỗ này thương tâm khổ sở.

Hắn thực sự động tình! Trác Tướng Văn không biết là nên thay bạn tốt vui mừng hay khổ sở, thời cơ thật sự không đúng a!

“Cái gì thủ tiết? Ngươi đừng nói lung tung, ngươi sẽ không có việc gì!”

Ân Tĩnh Hiền không chút suy nghĩ liền gắt gao cầm lấy tay Lãnh Kì, giật mình thấy động tác của mình có chút thân mật quá mức, sau đó mặt đỏ bừng lên, nhanh chóng thu tay lại, vội vàng cúi đầu.

Nhưng Trác Tướng Văn thấy vẻ mặt nàng đỏ ửng diễm lệ, lại thấy ánh mắt nóng bỏng của bạn tốt, hắn có thể làm sao đây? Chính hắn một đại phu bị bỏ qua một bên, sắp bị tình nồng ý mật của hai người làm cho nghẹn chết rồi!

Để không cho chính mình bị chết vì ‘ngọt’, hắn ý bảo nàng đứng dậy, còn hắn ngồi xuống.

Ân Tĩnh Hiền lúc này mới ý thức được, chính mình vẫn đang ngăn cản đại phu bắt mạch!

Trác Tướng Văn tùy tiện chụp lấy tay bạn tốt nói: “Hừm, xem ra còn chưa hỏng, nhưng quái bệnh chính là không thể rõ ràng mà tra ra hết, khó có thể nắm trong tay, cứ chờ xem thế nào đã.” Lời này ba phải, thế nào cũng được, nhưng hắn cũng chỉ có thể làm như vậy thôi.

Mặc kệ như thế nào, tâm Lãnh Kì là vui sướng, bởi vì trong mắt thê tử dịu dàng của hắn nổi lên ý cười hoan hỉ.

Kỳ diệu biết bao, niềm vui của hắn chính là bởi nàng nở nụ cười.

Sau đó, một ngày lại một ngày qua đi, bệnh của Lãnh Kì không có biến chuyển tốt lên, nhưng cũng không có dấu hiệu xấu đi, bởi vì Trác Tướng Văn cho rằng cẩn thận là thượng sách, con người tính nhẫn nại có hạn, thời gian trôi qua, dấu đầu hở đuôi tất yếu sẽ lộ ra.

Hơn nữa, hắn cũng phát hiện thê tử của bạn tốt thường xuyên lộ ra vẻ mặt suy tư, cũng thường nhìn Lãnh Kì đến ngẩn người, không biết đang toan tính cái gì.

“Chờ xem, nàng nhất định sẽ có hành động.” Trác Tướng Văn tin tưởng mười phần.

Khi Ân Tĩnh Hiền nhập môn được tròn một tháng, nàng chủ động mở miệng muốn cùng em chồng dạo phố cùng nàng.

Hiếm dịp chị dâu muốn ra ngoài, Lãnh Thải Vân tự nhiên đem hết khả năng có thể thay tiểu tẩu tử trang điểm, sửa soạn áo quần, quần áo tơ lụa đỏ thắm thêu chỉ kim tuyến vàng trên đầu cài châm hoa châu ngọc, kẻ lông mày, tô môi hồng, không cần nói em chồng bị ngây ngốc, ngay đến nàng cũng mê muội nhìn mình trong gương.

Ân Tĩnh Hiền bị con mắt nóng rực của hắn nhìn đến đỏ bừng cả mặt, da thịt tuyết ngưng lại thêm hồng hồng, làm cho nàng càng thêm dịu dàng diễm lệ, nói là tiên nữ giáng trần cũng không quá.

“Quá, quá khoa trương rồi, vẫn là nên thay ra đi.” Nàng rất tự tại, giống như khổng tước.

“Không được, muội muốn mang tỷ ra ngoài rêu rao, làm cho người ngoài thấy tiểu tẩu tử của muội xinh đẹp bao nhiêu, làm cho đám dân chúng nói ca ca là quỷ thấy tỷ vẫn xinh đẹp khỏe mạnh không sứt mẻ!”

Bởi vì chị dâu không ra khỏi cửa, cái chuyện âm dương hợp thể Trác ngu ngốc nghĩ ra đã bị dân chúng thêm mắm dặm muối, nói cái gì tiểu tẩu tử đã mắc quái bệnh, không thể gặp người khác, mới không ra khỏi cửa, hôm nay nàng nhất định phải làm cho đám người đó chấn động.

“Nàng như thế này trông rất đẹp.”

Thanh âm Lãnh Kì có chút kì lạ, mang theo âm thấp trầm khàn, hắn biết đó là bởi vì hắn rất kích động, tuy rằng đã thấy qua nhiều kim chi ngọc diệp, nhưng không có ai so được với vẻ hoa nhường nguyệt thẹn của nàng.

Hơn nữa hắn không muốn cho nàng đi ra ngoài.

Hắn không muốn cho nam nhân khác có cơ hội ngắm nhìn mĩ mạo của nàng, mà dục vọng chiếm giữ cũng bất thình lình làm hắn chấn động.

Chẳng lẽ … Hắn thực sự bất tri bất giác đã nổi lên tình cảm với nàng?

“Phải, thực sự cực kì xinh đẹp, cho nên, ca ca, huynh tốt nhất mau mau dưỡng bệnh cho tốt, bằng không, chính là làm lãng phí tuổi xuân của tiểu tẩu tử!”

Lãnh Thải Vân là trong lời có ý, nhưng gan không đủ lớn, cho nên nói xong liền lôi kéo tiểu tẩu tử chạy ra ngoài.

Tuy rằng nàng biết hoàng thượng vẫn muốn đầu người nhà Lãnh gia, cũng biết ca ca vì tính mệnh cả nhà mới giả bệnh nặng, nhưng nhẫn nhịn của hắn rốt cục là phải tới lúc nào?

Triệu Hằng này thực sự là hoàng đế nhàn, mặc kệ triều chính, không gặp quan, chỉ thích mĩ nhân, còn có, chỉ cần mở miệng liền có ngay hắc y nhân đến thám thính sơn trang của bọn họ, chẳng lẽ ca ca phải vì cái này mà giả bệnh cả đời, mà tiểu tẩu tử cũng như vậy cả đời?

Lời nói lúc sáng cũng đánh đúng tâm tư của Lãnh Kì, chỉ tiếc muội muội chạy trốn quá nhanh, bằng không sẽ nhìn thấy được ánh mắt tán thưởng nghìn năm khó gặp của hắn dành cho nàng.

Lúc trước, vì người nhà, hắn xác thực có thể cứ như vậy mà sống, dù sao đội một cái mặt nạ khác, hắn vẫn có thể rời sơn trang, có thể đi xa làm chuyện hắn muốn.

Nhưng tương lai của Phan Tử Ninh thì sao đây?

Advertisements

2 comments on “Thà làm nha đầu – Chương 3.2

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s