Bạn cùng bàn – Chap 1

1. Quá khứ

Ôn Nhược Tuyết và Đường Hải Xuyên quen biết nhau năm lớp 11, nhưng cũng không phải là quá quen thân, khi phân ban lớp tự nhiên và xã hội, bọn họ đều được phân vào lớp tự nhiên 3.

Người cũng như tên, Ôn Nhược Tuyết thực sự là da trắng như tuyết. Tên nghe cũng thật nhàn tĩnh, bộ dáng nhỏ nhắn, xinh xắn, nhưng tính cách Ôn Nhược Tuyết lại cực kỳ bùng nổ, luôn cười cợt, tùy tiện, ngày nào cũng cùng đám con trai cãi nhau ầm ĩ, xưng anh gọi em, cực kỳ to gan, các bạn học trong lớp đều gọi cô là Bưu ca, mỗi khi gặp mặt đều khom lưng cúi đầu gọi một câu “Bưu ca”; cái tên này thậm chí còn truyền đến tai thầy chủ nhiệm, trong bảng nhận xét cuối kỳ, thầy chủ nhiệm còn cố tình ghi một câu: “Thầy hi vọng em có thể càng thêm nỗ lực học tập, tin tưởng em sẽ thành công, Bưu ca cố lên!” làm Ôn Nhược Tuyết dở khóc dở cười.

Có đôi khi Ôn Nhược Tuyết rất buồn bực, cô rõ ràng là một cô gái 100% sao lại bị cho là con trai như thế?

Khi đó Ôn Như Tuyết cùng Đường Hải Xuyên gặp mặt cũng không nhiều lắm, gặp nhau cũng chỉ có thể nói vài câu chào hỏi.

Đường Hải Xuyên cao gầy, mang một đôi mắt kính, cả người phảng phất khí chất cổ thư. Đầu óc lại thông minh, các môn tự nhiên lý, hóa trong lớp không ai bằng cậu, nhưng các môn xã hội lại rất kém, nhất là tiếng Anh, hoàn toàn không hợp với khí chất cổ thư kia trên người cậu. Hơn nữa cậu ta không có việc gì làm lại thích thu thập, một bộ quần áo mặc 1 tuần cũng không giặt, lâu ngày còn có một mùi hương đặc biệt, chỉ cần tới gần một chút là có thể ngửi thấy được, mùi hương này lại càng rõ ràng sau khi cậu chơi bóng. Bởi vậy có bạn học đặt cho cậu cái biệt danh ‘Đường lưu hương’, bạn bè thân với cậu cũng góp ý, nhưng cũng chẳng ăn thua, cậu vẫn làm theo ý mình như cũ.

(Đường lưu hương: bạn Đường giữ mùi hương = bạn Đường bốc mùi ^0^)

Lớp 12, Ôn Nhược Tuyết cùng Đường Hải Xuyên trở thành bạn cùng bàn. Nguyên nhân là Ôn Nhược Tuyết các môn xã hội rất tốt, còn môn tự nhiên lại kém, Đường Hải Xuyên lý hóa rất giỏi, còn môn xã hội lại dốt đặc cán mai, hai người bọn họ ngồi cùng nhau vừa khéo bổ sung thiếu sót. Ôn Nhược Tuyết rất buồn bực, ngồi cùng một bàn, mỗi ngày phải ngửi mùi hương trên người cậu ta, cô làm sao chịu nổi. Muốn đi tìm thầy giáo xin chuyển chỗ lại không tìm được lí do nào chính đáng, muốn nói là không chịu được mùi hương trên người cậu ta, lại sợ thầy giáo nói cô kỳ thị bạn học, kết quả lại thành mình bị thầy giáo dạy dỗ một trận. Chẳng có cách nào cả, thế là Ôn Nhược Tuyết cùng Đường Hải Xuyên cứ thế làm bạn cùng bàn suốt một năm trời.

Mùa hè, thời tiết thực nóng nực, trong phòng học lại không có điều hòa, mùi mồ hôi, mùi hôi chân đã làm người ta thực khổ sở. Ôn Như Tuyết lại còn phải mỗi ngày gần gũi, ngửi mùi hương đặc biệt trên người ‘Đường lưu hương’, hận mỗi ngày không thể đeo khẩu trang, mùa đông còn đỡ hơn chút ít, chứ mùa hè ấy à, ngẫm lại đều cảm thấy chịu không nổi. Rốt cục có một ngày, trước giờ tự học, Ôn Nhược Tuyết không nhịn được liền bùng nổ.

“Tôi nói Đường Hải Xuyên, cậu có thể tắm rửa, thay một bộ quần áo sạch sẽ được hay không hả, cậu không biết cậu rất bốc mùi sao? Tôi bị cậu hun chết rồi đây”

Ôn Nhược Tuyết quát mắng xong quay người lại thì thấy, năm mươi mấy người, tất cả đều đang há hốc miệng ngây ngốc nhìn về phía bàn của bọn họ, Đường Hải Xuyên mặt thoáng đỏ, đầu thấp ở trên bàn, ngẩng cũng không dám ngẩng lên. Hai giây sau, cả lớp cười vang, tiếng cười kia đúng là rất có lực xuyên thấu, cuối cùng mang thầy giáo đến. Ôn Nhược Tuyết mặt nửa đỏ nửa trằng.

Sau khi tan học, bạn bè đều vỗ vai cô nói “Nhược Tuyết, cậu hôm nay thực to gan, dám lớn tiếng như vậy mắng Đường Hải Xuyên, cậu không phát hiện, Đường Hải Xuyên lúc đó mặt đỏ như dưa hấu” Nhược Tuyết thở dài nói “Mặt tớ mới đỏ giống dưa hấu, cậu nói xem có phải tớ hơi quá đáng rồi không?”

Nói thật ra Ôn Nhược Tuyết đối với Đường Hải Xuyên quả thật là vô cùng quá đáng, từ lúc trờ thành bạn cùng bàn cũng liền bắt đầu bắt nạt cậu ta. Bình thường không có việc gì cũng cãi nhau ỏm tỏi với cậu ta, đánh cậu ta; tiếp theo, phàm là việc đi cửa hàng mua đồ ăn vặt, đồ uống linh tinh Ôn Như Tuyết đều sai bảo Đường Hải Xuyên. Nhưng mặc kề Ôn Như Tuyết có bắt nạt mình như thế nào, Đường Hải Xuyên vẫn sẽ rất nhẫn nại nói lí với cô, một ngày cũng không quên, cho dù có đôi khi Ôn Như Tuyết có chọc giận cậu, cậu có tức cũng chỉ là không nói chuyện với cô, ngồi im ôn từ vựng tiếng Anh.

Ôn Như Tuyết càng nghĩ lại chuyện lúc sáng xảy ra lại càng cảm thấy có lối với Đường Hải Xuyên, bình thường cho dù có trêu chọc như thế nào cũng đều mang theo ý đùa giỡn, nhưng hôm nay lại không chút cố kỵ gì nói cậu ta như vậy, bị cả lớp cười cợt nhạo báng, cậu ta hẳn là sẽ tức giận lắm đây?

Sáng sớm hôm sau, Ôn Như Tuyết đến trường, Đường Hải Xuyên đã ngồi ở chỗ mình đọc sách, thấy cô cũng không chào hỏi. Muốn nói lời xin lỗi lại thấy có chút mất mặt. Chậm chạp lôi sách vở từ trong cặp ra, Ôn Nhược Tuyết thầm nghĩ “Xong rồi, lần này thực sự là chọc giận cậu ta rồi.”

“Bài tập hôm qua có chỗ không biết làm sao?”

“Hả? Có” lấy lại phản ứng, Ôn Nhược Tuyết liền lấy ra bài tập tối hôm qua mình không giải được đặt trước mặt Đường Hải Xuyên. Nhìn cậu cười tủm tỉm “Mấy cái này tớ đều không biết làm”

Từ hôm đó về sau, Ôn Nhược Tuyết phát hiện ra Đường Hải Xuyên thực sự không giống với trước kia, mỗi ngày đều thay một bộ quần áo, so với cô còn chăm chỉ hơn. Trên quần áo đều phảng phất có mùi xà phòng, quyện lẫn với mùi nắng rất dễ chịu. Ôn Nhược Tuyết ngược lại có chút ngượng ngùng.

Nháy mắt, kỳ thi đại học đã trôi qua. Thầy giáo để cho lũ học trò bàn bạc đăng ký nguyện vọng, để mọi người tận lực không cần phải cùng đăng ký một trường, giảm bớt cạnh tranh nội bộ, tránh phải đụng độ ganh đua nhau.

Ôn Nhược Tuyết lúc đầu đăng ký một trường ở Đại Liên, không nghĩ tới Đường Hải Xuyên cũng đăng ký giống mình. Sau này Đường Hải Xuyên đổi thành một trường khác cũng ở Đại Liên. Ôn Nhược Tuyết nhìn điểm số của Đường Hải Xuyên cảm thấy cậu ta lỗ nặng. liền nói “Cậu sao lại đăng ký cái trường này, cậu điểm cao như vậy, đăng ký trường này thì thiệt thòi quá, đăng ký cái này đi” Ôn Nhược Tuyết chỉ vào một trường ở HồNam nói với cậu ta.

Đường Hải Xuyên nhìn nhìn lẩm bẩm một câu “Như vậy sẽ không thể ở chung một thành phố với cậu”

Ôn Nhược Tuyết óc ngắn đáp lại một câu “Ở chung một thành phố với tớ làm cái gì”

Tốt nghiệp, ngày cuối cùng đám học trò tụ tập lại với nhau bắt đầu viết lưu bút. Ôn Nhược Tuyết lúc đưa sổ lưu bút cho Đường Hải Xuyên còn nói “Viết chữ cẩn thận chút nha, cậu viết chữ thực sự làm người ta xem không hiểu, tuổi còn trẻ luyện cái gì mà cuồng thảo chứ”

Khi Đường Hải Xuyên đem sổ lưu bút trả lại cho Ôn Nhược Tuyết, Ôn Nhược Tuyết đại khái nhìn lướt qua, thấy chữ rồng bay phượng múa. Liếc mắt nhìn Đường Hải Xuyên một cái nói “Nói với cậu rồi viết cẩn thận một chút, chẳng hiểu câu viết cái gì”

Đường Hải Xuyên không nói gì, Ôn Như Tuyết thấy mặt cậu ta đỏ, còn tưởng cậu ta bị sốt.

Ôn Như Tuyết chạy đến chỗ bạn bè cùng cô hí hoáy xem sổ lưu bút. Vốn đang hi hi ha ha ngồi đọc, nhưng khi nhìn đến trang Đường Hải Xuyên viết, Ôn Nhược Tuyết đỏ bừng cả mặt.

“Nhược Tuyết, Đường Hải Xuyên thích cậu nha”

Ôn Nhược Tuyết khép lại quyển lưu bút mới xem được một nửa, chạy về bàn mình, vội vàng thu thập sách vở, khoác túi chạy biến.

Chuyện này gậy kích động quá lớn đến Ôn Nhược Tuyết, cho tới bây giờ cũng không nghĩ tới Đường Hải Xuyên sẽ thích cô. Một năm nay bọn họ có thân thiết hơn, đều là tình cảm bạn bè cùng lớp, cô từ trước tới giờ đều không hề nghĩ đến phương diện này. Đường Hải Xuyên luôn nói với cô “Ôn Nhược Tuyết, cậu sao lại đàn ông vậy? Không thể thục nữ một chút sao?” “Ôn Nhược Tuyết cậu không thể dịu dàng một chút sao?” Một cậu bạn ghét cô như vậy sao có thể thích cô được đây? Là đùa dai thôi.

Về nhà, Ôn Nhược Tuyết lại mở sổ lưu bút. Lật đến trang Đường Hải Xuyên viết:

“Ôn Nhược Tuyết, tớ thích cậu, về sau cho dù cậu ở nơi nào, tớ đều sẽ tìm được cậu, sau đó cưới cậu, mặc kệ một năm, hai năm, năm năm, hay là mười năm, tớ đều sẽ chờ cậu”

Nhìn đến câu cuối cùng, Ôn Nhược Tuyết cười nhạo. Năm năm, mười năm? Nói dễ hơn làm. Có lẽ khi lên đại học, không đến một tuần bên người cậu ta sẽ có một cô bạn dịu dàng, nhàn tĩnh. Phải, chính là một cô bạn dịu dàng, nhàn tĩnh, mà không giống cô cứ tùy tiện như vậy, không có một chút tính cách nào của con gái.

Lẳng lặng khép lại cuốn sổ lưu bút, Ôn Nhược Tuyết đặt nó ở tầng trên cùng của giá sách, nhét kín giữa những cuốn sách dày.

Cuối cùng Ôn Nhược Tuyết đi Bắc Kinh, nghe nói Đường Hải Xuyên đi Hồ Nam.

(Đại Liên: thành phố trực thuộc tỉnh của tỉnh Liêu Ninh, là thành phố cảng cực Bắc của Trung Quốc

Hồ Nam: một tỉnh ở miền Nam Trung Quốc, giáp Hồ Bắc, Giang Tây, Trùng Khánh)

Advertisements

7 comments on “Bạn cùng bàn – Chap 1

  1. Đọc chương đầu tiên mà đã thấy tội nam chính quá! NHưng đọc rất thích!
    Thanks nàng! Bó hồng rất đẹp!

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s