Never flowers in never dream – Chap 23.2

Đang nhảy thì điện thoại trong túi quần bò rung liền hồi, tôi lấy ra xem, suýt chút nữa thì ngã lăn từ trên thùng loa xuống, số máy của bác Trần nhấp nháy không ngừng trên màn hình điện thoại, tôi thầm nghĩ nếu để bác biết tôi ở cái nơi đầy điều tiếng này thì cuộc sống của tôi ở Thượng Hải chắc chắn là không thể yên ổn.

Tôi đưa điện thoại cho Diêm xem, Diêm quả quyết kéo tôi đi vào nhà vệ sinh, cô ấy nói ở đấy hiệu quả cách âm cực kỳ tốt, lần trước cô ở trong đấy gọi điện thoại cho người khác nói mình đang ở thư viện đọc sách, người kia cũng tin.

Kết quả khi đến nơi thì cửa nhà vệ sinh đã bị người ta khóa mất, Diêm nhìn nhà vệ sinh nam không có người, liền kéo tôi xông vào, tôi run rấy nhấn nút nghe điện, sau đó nghe thấy giọng nói của bác Trần, bác hỏi tôi đang làm gì, sao lâu thế mới nghe điện thoại, tôi nói cháu tắm. Bác Trần nói ngày mai đến một công ty phỏng vấn, bác đã sắp xếp rồi, lúc đến thì cứ nói ra tên bác là mọi việc OK, sau đấy nói với tôi địa chỉ công ty với thời gian phỏng vấn, tôi nghe xong liền rất vui vẻ, bởi vì công ty đó là một công ty đa quốc gia về quảng cáo, biết bao người dẫm đạp lên nhau muốn xông vào đấy.

Cúp điện thoại tôi cười rất gian xảo với Diêm, tôi nói tiền tài rồi huơ huơ cái điện thoại trong tay.

Đúng lúc tôi với Diêm định đi ra thì một anh chàng xông vào, anh ta nhìn chúng tôi biểu tình trên mặt trông giống như vừa nuốt phải một con ruồi vậy. Diêm nói, “Đừng có kinh ngạc, anh bạn, con trai tôi vào lâu quá rồi, tôi đến xem nó.” Nói xong nắm tay tôi kéo đi. Tôi không biết vẻ mặt của anh chàng đó có ý gì, dù sao tôi nghe xong cũng muốn chửi Diêm một trận. Đến đây ăn chơi thì có ai đủ trẻ để làm con trai cô ấy chứ?

Ánh mặt trời ban mai vẫn mãi đẹp đẽ như vậy, mỗi ngày vừa tỉnh dậy điều đầu tiên tôi nghĩ đó là mình vẫn còn sống trên cõi đời này, chia sẻ ánh mặt trời ấm áp, tận hưởng những năm tháng tốt đẹp của tôi, nhìn người người trên thế giới bươn chải khắp nơi, tôi bỗng thấy cuộc sống của mình cũng rất phong phú.

Đây là buổi sớm đầu tiên tôi tỉnh lại ở Thượng Hải, vốn dĩ tôi đã hẹn báo thức trong điện thoại 7 giờ, bởi vì hôm nay tôi đi phỏng vấn, nếu ngủ quên thì có khả năng tôi sẽ vĩnh viễn yên nghỉ ở cái đất Thượng Hải này mất. Có điều tôi đã tỉnh dậy từ sớm rồi, lôi điện thoại từ dưới gối lên tôi nhìn thấy bây giờ mới có 6 giờ, tôi có chút khâm phục chính bản thân mình, tôi hôm qua chơi khuya như vậy mà sáng nay lại dậy sớm được như thế.

Con người tôi còn có một thói quen, buối tối đi ngủ là tắt máy, mà còn thích để điện thoại dưới gối, Ngày trước Cố Tiểu Bắc còn cẩn thận giáo dục tôi nói là “Có phóng xạ, em không muốn bị ung thư não thì buổi tối phải tắt máy, để điện thoại xa giường ra một chút.” Còn nhớ có một lần Cố Tiểu Bắc nói chuyện này, tôi còn lừa anh nói “Tắt rồi tắt rồi”, nhưng sau đấy vẫn mở máy, còn để nguyên dưới gối mà ngủ ngon lành. Kết quả nửa đêm bị chuông điện thoại dựng dậy, nghe máy thì thấy Cố Tiểu Bắc ở đầu dây bên kia như sư tử gầm rú mà quát tháo tôi: “Bảo em tắt máy cơ mà! Nghe rõ chưa!” Tôi vốn dĩ đang mơ mơ màng màng đã bị anh dọa cho đến mức tỉnh cả người, sau đó cũng chẳng ngủ lại được, liền dậy lên mạng chơi “Truyền Kỳ”.

Tôi nhớ khi “Truyền Kỳ” còn được ưa thích, lúc đó tôi và Cố Tiểu Bắc thường nắm tay nhau du sơn ngoạn thủy ở trong đó, cũng không động đao động kiếm, ở trong đấy nói những lời ngọt ngào với nhau. Cố Tiểu Bắc sợ mấy đứa con trai trong “Truyền Kỳ” dụ dỗ tôi, liền lập cho tôi một nick nam, lấy lời của anh mà nói thì, “Trong Truyền Kỳ đều là bọn con trai vớ vẩn, nhân yêu (*) cũng săn, huống hồ em lại thực sự là con gái.” Câu này thức mới mẻ, tôi còn thực sự là con gái đấy. Sau đó xuất hiện cảnh tôi với Cố Tiểu Bắc, hai nam võ sĩ yêu nhau, những người xung quanh thì điên cuồng không chịu nổi hai cái mảnh kính vỡ này (**). Làm võ sĩ cũng là ý của Cố Tiểu Bắc, anh nói làm những cái khác rất phiền phức, làm võ sĩ chỉ cần biết chém người là được. Tôi luôn thầm khinh bỉ anh, thô tục! Thực ra trong này tôi còn có một tài khoản khác, là đạo sĩ. Mỗi khi nhìn thấy đội nhân mã đi công thành tôi đều điên cuồng gia nhập, sao đó đứng ở phía sau hò hét vẫy cờ, nhưng cũng không đi lên đánh, cũng có lúc phải chạy lên trước để giữ chút mặt mũi, thuận tiện chạy đến chỗ lão đại nói hết thuốc rồi hỏi xin tiền. Sau đó xin được rồi lại nói phải tiết kiệm. Tôi đúng là ác ma mà. Thế nhưng lần trước tôi cũng liều thử một lần, mắt thấy hình như thành bị công hạ rồi, liền vui mừng hớn hở xông vào bên trong, kết quả lại xuất hiện một đội nhóm hùng mạnh của quân địch, tôi bị dọa đến run lẩy bẩy, liền điên cuồng la hét: “Đừng giết tôi, tôi là gián điệp, kết quả chứng minh ánh mắt bọn họ còn sáng hơn cả tuyết, đem tôi giết chết tươi. Tôi nằm trên mặt đất trong lòng còn đầy bất mãn, còn to mồm nói, “Mẹ kiếp đến gián điệp cũng giết, không có nhân tính.” Lúc đánh với Cố Tiểu Bắc, anh cái gì cũng nhường tôi, nhưng lúc nhặt bảo vật thì anh tuyệt đối không nhường, ra tay nhanh hơn hẳn những kẻ khác, thực ra những thứ anh nhặt được đều bán đi lấy tiền cho tôi dùng, tôi vãn nghĩ mãi không hiểu sao anh không trực tiếp đưa luôn cho tôi đi cho rồi. Có lần vừa đánh được bảo vật, bảo vật rơi đầy trên đất, kết quả là tôi cũng chết, tôi nằm chết trên đống bảo vật, tôi nằm dài ở đó cực kỳ thư thái, cũng không log out, trong lòng thầm nghĩ ‘Em không tin em nằm đấy mà anh còn nhặt được.’ Cố Tiểu Bắc đứng bên cạnh bảo tôi “Em out đi!” Trong lòng thầm cười lạnh tôi nói “Em không out, dù sao thì cũng chết rồi, có gan thì anh đánh xác em đi.” Tôi đang đắc ý thì điện thoại đổ chuông, Cố Tiểu Bắc, anh quát tôi trong điện thoại, “Lâm Lam em out ngay cho anh!” Tôi nhắm chặt hai mắt cũng tưởng tượng được bộ dạng nhăn nhó bất lực của anh với tôi.

Khi tôi với Cố Tiểu Bắc ở bên nhau chuyện vui rất nhiều, nhưng lúc này hồi ức sống dậy lại làm con người ta đau khổ không cùng. Nhìn ra cửa sổ đã ngập nắng tôi chợt nghĩ lúc này Bắc Kinh nhất định là rất đẹp, cây cối xanh tươi, nước ở con sông bao quanh thành phố cũng xanh, trên bầu trời những chú chim nhỏ xinh tung bay, một con chó Bắc Kinh nhỏ chạy theo bước chân đôi vợ chồng già, tôi đột nhiên nhớ đến con chó Bắc Kinh Hồ Điệp nhà tôi, thuận tiện cũng nghĩ có lẽ Cố Tiểu Bắc với Diêu San San cũng đang du sơn ngoạn thủy trong “Truyền Kỳ”.

Ánh mặt trời sắc bén xuyên thấu mắt, nếu không sao trong mắt tôi lại đầy nước thế này?

Tôi nằm trên giường cứ như vậy để ánh mặt trời chiếu rọi trên người, dùng gần 10 phút để nhớ lại những năm tháng trước đây của tôi, tôi phát hiện hình bóng khắc sâu trong kí ức tôi nhất vẫn là Cố Tiểu Bắc, Cố Tiểu Bắc lúc khóc, lúc cười, lúc ôm tôi, lúc dỗ dành tôi, Cố Tiểu Bắc vào buổi sáng mùa đông năm đó đạp xe đi mua đồ ăn sáng cho tôi, Cố Tiểu Bắc ngày đó ngồi trong nhà vệ sinh lặng thầm rơi lệ. Bao năm tháng thanh xuân đó đều là Cố Tiểu Bắc cho tôi, biết bao thời gian năm tháng đi qua cùng anh cho dù có giặt sạch đến mức nào vẫn vĩnh viễn lưu lại mùi hương của anh, tôi có thể tránh khỏi ảnh chụp, tránh khỏi thư tình, tránh khỏi quà tặng, nhưng chỉ có mùi hương đó vẫn mãi vấn vương vẩn quanh tôi, cố tình xóa bỏ nhưng vẫn không tan.

(*: nhân yêu: ban đầu chỉ người đàn ông có bộ dạng nhỏ nhắn, xinh đẹp như con gái, sau này dùng để chỉ người chuyển giới, trên mạng cũng dùng để chỉ người nam chơi nick nữ

** mảnh kính vỡ: tiếng long trên mạng chỉ BL, thường dùng ở Đài Loan, mọi người đọc Lọ Lem chắc vẫn còn nhớ nhỉ ^^!)

Advertisements

Never flowers in never dream – Chap 23.1

Sáng ngày ra đã phải đi ‘dâng trà’ cho khách, can tội láu táu đã ‘dâng’ nhầm thứ tự T___T

Hôm nay đã hoàn thành tiết mục liệt kê thu nhập để làm báo cáo thuế. Lạy giời !!!

——————————-

Tôi chỉ lặng lẽ đi theo Diêm, cũng chẳng để ý là đi đến đâu rồi, đợi đến lúc cửa thang máy mở ra có tiếng nhạc đột nhiên vang lên bên tai, tôi mới giật mình phát hiện mình đã đi vào rồi.

Tôi đưa mắt nhìn xung quanh một lượt, cũng không kém Bắc Kinh là mấy.

Diêm kéo tôi xông thẳng vào một góc, nhờ ánh đèn tôi thấy một nhóm nam nữ, thi thoảng còn nghe thấy tiếng “Biến đi cho tao”. Lúc đó tôi không có phản ứng, đây là Bắc Kinh hay Thượng Hải (*), tôi hôn mê rồi chắc. Sau đó Diêm nói với tôi, đám người này đều là lũ cặn bã ở Bắc Kinh, đến Thượng Hải kiếm ăn, biết Diêm kiếm được đồng tiền cũng không dễ dàng gì, mấy câu có văn hóa làm sao nói ra được, ‘Ở nhà dựa vào cha mẹ, ra ngoài dựa vào bạn bè’, sau đấy từng người đến chỗ Diêm chào hỏi, biểu lộ chút tình thân.

(* câu “Biến đi cho tao” dùng khẩu ngữ Bắc Kinh nên Lâm Lam nhất thời không nhớ ra mình đã ở Thượng Hải rồi)

Tôi vừa ngồi xuống, người đàn ông ngồi đối diện liền nở nụ cười hoang dại với tôi, cả khuôn mặt phị thịt sáng bừng, tôi đoán là tên này động dục rồi. Quả nhiên, anh ta nhân cơ hội sán mặt lại gần nói, “Chị gái thật xinh đẹp”. Lúc đó huyết áp tôi tăng vọt, vô cùng kích động, “Anh nói xem, anh cũng đã có tuổi rồi lại còn gọi tôi là chị, bộ dạng tôi thế nào thì việc đếch gì đến anh.” Anh ta nói không có ác ý tôi lại nghe ra thành đầy ý tứ, nói thực, tôi bằng lòng để anh ta gọi tôi bằng mẹ. Diêm chống tay đẩy anh ta vào cái cửa lớn sơn dầu bóng loáng, nói, “Cút, Lâm Lam người ta là thành phần trí thức, là một tác giả văn học, con mẹ nó ai cùng một giuộc với lũ đầu đường xó chợ các người, khốn!”

Diêm vừa nói dứt lời, cô gái trước mặt đã đứng dậy, trang điểm rất xinh đẹp, so ra còn đẹp hơn Diêm một chút, cô gái đó nắm lấy tay tôi, lại thêm một người kích động, cứ như đang gửi lời chia buồn đến nạn dân, ném lại một câu: “Úi giời, cô chính là tác giả đó hả, cô xem , cô xem tôi lớn bằng ngần này rồi còn chưa được nhìn thấy tác giả bằng xương bằng thịt! Hồi cấp 2 chỉ được nhìn thấy ảnh lão già Lỗ Tấn trong sách Quốc văn thôi.” Thế mới nói vật họp theo loài, ngưu tầm ngưu mã tầm mã, cô gái này ăn nói giống hệt Diêm. Diêm chỉ cô gái đó nói với tôi, “Đây là chị em cùng đến Thượng Hải lập nghiệp với tớ, Liễu Như Từ.” Tôi cười tươi như hoa đưa tay ra đón, trong lòng thầm nghĩ: ‘Tên hay thật, lại bị xô đẩy đến mức này’. Bắt tay xong cô ấy liền gọi phục vụ, rút ra một xấp tiền hồng hồng, tôi cũng không rõ là bao nhiêu, ‘bốp’ một tiếng rơi lên mặt cậu phục vụ, “Đi lấy hai chai rượu ngon nhất lại đây.” Lúc trước nghe Diêm kể lại ‘lịch sử lập nghiệp’ của Liễu Như Từ, cảm thấy cô ấy tha hương cầu thực lại không nơi nương tựa, cuộc sống khẳng định không thuận lợi, vốn dĩ đã chuẩn bị đầy một bụng những câu nhiệt tình sôi sục định an ủi cô một phen, nhưng vừa nhìn thấy bộ dạng lão phật gia của cô, tôi nghỉ luôn.

Rượu được mang lên, cái tên khi nãy ngồi đối diện bị Diêm đẩy vào cửa vẫn không cam lòng, lại sán đến ấn vào tay tôi li rượu. Từ lúc xuống máy bay đến giờ một ngụm nước tôi vẫn chưa được uống, liền đón lấy, uống cạn. Tôi đoán tên đó vốn định chuốc tôi, chuyên gia vừa giơ tay là biết ngay có hay không, vừa thấy tư thế nâng li của tôi anh ta ngay lập tức liền tịt ngòi. Thiệt thòi cho anh ta chưa gặp Văn Tịnh, tôi uống rượu vang như uống coca, Văn Tịnh thì uống rượu trắng như uống rượu vang, rõ ràng là trình độ cao hơn tôi. Mà tên trước mặt, chắc chắn là uống rượu vang như uống rượu trắng, nhẹ nhàng uống từng ngụm thế mà còn nhăn mặt nhíu mày uống như đang nuốt dao, tôi thực muốn tẩn cho anh ta một trận!

Đặt li rượu xuống Diêm gọi tôi ra nhảy một lát, tôi vừa nghĩ phải ngồi đây nhìn cái mặt tên kia chắc cũng bị nghẹn chết, liền chạy ra cùng Diêm.

Người Trung Quốc quả là nhiều, tôi với Diêm chen cả nửa ngày mới ra được đến sàn nhảy, vừa mới kiếm được một chỗ yên ổn tôi quay đầu liền thấy một cái mặt nhăn nhúm như quấn giẻ. Thực đáng sợ, dọa chết tôi rồi. Bác gái kia tôi dùng mắt cũng đoán được ít nhất cũng phải hơn 40 rồi. Chả trách mà người ta nói ‘Già Bắc Kinh, trẻ Thượng Hải’, thực là rất trẻ.

Tôi vừa hoàn hồn, DJ trên bục đã hô khẩu hiệu, mọi người trên sàn liền phát cuồng, hai tay cùng phối hợp, làm các động tác theo hiệu lệnh, Cái anh DJ ấy nói rất được, nói cực kỳ hay, tôi còn nghi ngờ anh ta thuộc trường phái thi nhân tiên phong (*)

(* thi nhân tiên phong: một trường phái, phong trào văn học nghệ thuật phát triển mạnh mẽ trong thập niên 80)

Nói đến thi nhân tiên phong, tôi liền nhớ lại sự việc hồi cuối kỳ năm thứ nhất đại học. Lúc đó tôi là chủ nhiệm tổ Truyền thông của Hội Sinh viên, thực ra việc này có liên quan rất mật thiết đến mặt mũi của bố tôi. Mà Cố Tiểu Bắc là phó chủ tịch Hội Sinh viên, vì thế tôi với anh ấy ngồi ghế VIP xem tiết mục cùng với thầy hiệu trưởng hiệu phó. Ngồi cạnh Cố Tiểu Bắc là chủ tịch Hội Sinh viên, nhưng lãnh đạo nhà trường lại đều thích Cố Tiểu Bắc, chẳng để ý gì đến cái anh chủ tịch kia. Cái này cũng là do bố mẹ Cố Tiểu Bắc đều là nhân tài tung hoành ngang dọc trên thương trường, mỗi lần trường xin tài trợ đều do Cố Tiểu Bắc ra tay, hơn nữa lại xin về được những một hai vạn. Nếu đổi lại là anh chủ tịch, đừng nói là một hai vạn, ngay đến một hai nghìn anh cũng không xin nổi. Mà tài trợ Cố Tiểu Bắc xin được lại rất khủng, xin được của Khang Sư Phụ xong lại đến Thống Nhất (*), xin được của McDonal rồi lại xin KFC. Hôm đó ngồi bên trái tôi là Cố Tiểu Bắc, bên phải là thầy hiệu phó đáng sợ, có một tiết mục là ngâm một bài thơ của phái thi nhân tiên phong. Nhìn người đó ăn mặc đơn giản, kết quả lại phun ra một câu: “Nữ thần à, kính áp tròng của em, vỡ rồi sao?” Vẻ mặt thắc mắc đầy nghiêm túc giống y như một con sói đuôi to gian xảo. Thầy hiệu phó ngồi cạnh tôi phụt ngụm trà trong miệng ra, kích động lắm nha, khóe miệng cùng hai tay đều run rẩy, kết quả là một bộ răng giả hồng hồng rơi luôn vào chén trà. Tôi khi đó thấy ghê cả người, sau đấy cũng ngây người run rẩy.

(*Khang Sư Phụ, Thống Nhất: 2 công ty thực phẩm chuyên sản xuất các loại đồ uống, nước ép trái cây, v.v…)

Chen mãi, chen mãi cuối tôi với Diêm bị dồn đến gần loa, cảm giác cứ như gặp động đất. Diêm chỉ chỉ tay lên trên, không cần cô mở miệng tôi đã hiểu ý cô ngay lập tức nhảy lên thùng loa. Tôi với Diêm đứng từ trên cao nhìn xuống, đưa tầm mắt lướt khắp sàn đâu đâu cũng chỉ thấy bóng đầu đen nhấp nhô cùng với những cánh tay không ngừng khua khoắng theo vũ điệu. Một luồng ánh sáng chiếu qua bao phủ tôi với Diêm, tôi nhìn qua, anh chiếu đèn đó cười lại với chúng tôi. Diêm ngay lập tức lắc lư cái eo nhỏ đáp lại luồng ánh sáng đó của anh ta. Tôi với Diêm điên cuồng nhảy nhót, chẳng phải trước kia trong một bộ film truyền hình rất hot đã có câu như thế này: Cuộc đời được ánh sáng chiếu rọi là cuộc đời hoàn mỹ nhất. Tôi với Văn Tịnh còn có cả Diêm đã học khiêu vũ từ năm lớp 2, trước là múa ballet sau là múa dân tộc, mấy đứa đều chân thon dài, mắt cá chân nhỏ xinh  dựa vào kĩ thuật cơ bản sẵn có của bản thân, cả người từ trên xuống dưới đều nhẹ nhàng linh động theo nhịp điệu tất nhiên là trừ xương sọ ra, xương đấy dù sao cũng không thể động đậy được. Đám người phía dưới chỉ biết lắc lư đầu, đám con gái trên mặt đầy vẻ kích động, làm sao so bì được với chúng tôi. Anh chiếu đèn lại lia liền một lúc ba luồng ánh sáng về phía chúng tôi, tôi quay lại nhìn Diêm, cô ấy cực kỳ hưng phấn, nhảy mà như muốn bay cả lên trời. Lúc trước tôi với Văn Tịnh cũng nhờ vào điệu vũ tung cánh bay này mà giành được không ít giải thưởng ở Bắc Kinh.

Nhảy mãi tôi cảm giác như bị cái gì đấy sáp vào mình, giống như một người, tôi dùng tay đẩy ra, kết quả lại đẩy phải một cái bị thịt. Tôi nheo mắt nhìn, cánh tay trần rắn chắc của một ông chú đã vươn tới, trong lòng tôi thầm thắc mắc: Ông chú hệ mét kia, sao lại chui ra đây? Tôi nghĩ có khi lợn mẹ trèo lên nóc nhà còn dễ hơn  việc này(*). Ông chú đấy nhảy cũng rất bạo phát, mà còn rất đặc biệt, nửa người dưới không động đậy lấy một li, nửa người trên lại rung rinh liên hồi. Hai khối thịt trước ngực lắc qua lắc lại. Dùng một câu cực kỳ lưu manh mà nói thì, ngực thằng cha này con to hơn cả của tôi với Diêm.

(* lợn mẹ trèo lên nóc nhà: người TQ có câu lợn mẹ trèo cây, gá mái leo nóc nhà để chỉ những việc vô lý, không thể xảy ra, ở đây Lâm Lam trộn lẫn hai câu này với nhau)

Thà làm nha đầu – Chương 5.2

Hu Hu, lười quá là lười, cả tuần chả dịch được thêm tí nào cả, đau hết cả đầu >”<

——————————

Trên đường phố Hàng Châu, dòng người xếp thành hàng nối liền không dứt, nhiều người bán hàng rong lớn tiếng mời chào làm khung cảnh càng thêm tấp nập náo nhiệt, có điều căn cứ vào kinh nghiệm lần trước, Lãnh Kì biết thê tử không để ý đến mấy món đồ trang sức này, mà hắn, cũng đã đoán trước được bộ dạng kiện khang khỏe mạnh này của mình sẽ trở thành tiêu điểm của ánh mắt mọi người.

Sự thực thì đúng là như vậy, từ lúc hắn bước chân xuống xe ngựa, mọi người trên đường đều dán mắt chằm chằm nhìn vòa hai người bọn họ, chụm đầu ghé tai không ngừng bình luận.

Hắn đương nhiên hiểu rõ nguyên nhân, thứ nhất, bộ dạng bên ngoài hai người quả thực rất xuất sắc, thứ hai, mặt hắn đã khôi phục nguyên trạng, cái này thôi cũng đủ để dân chúng lôi ra làm chủ đề bàn tán trong lúc trà dư tửu hậu.

Vì không muốn hai người trả thành tiêu điểm để ánh mắt mọi người truy đuổi, hắn thuê một con thuyền hoa đi dọc Tây Hồ, vừa nhâm nhi chén trà Long Tỉnh nổi danh, vừa thưởng thức cảnh đẹp ven đường.

Nhưng hắn rất nhanh đã phát hiện thê tử tựa hồ như có tâm sự.

Cho nên, hắn liền từ bỏ ý định ban đầu lên Mộ Thiên Sơn thưởng cảnh.

Một lát sau hai người đã cập bến bên hồ, xe ngựa đã chuẩn bị sẵn sang, Huyền Dương đặt một cái ghế nhỏ làm bậc thanh cho chủ tử cùng thiếu phu nhân lên xe, nhưng đúng lúc này, một đứa ăn mày chừng 7, 8 tuổi đi dọc bên hồ chạy lại, cả người nó bẩn thỉu hôi thối, thân mình gẩy như que củi, bộ dạng đáng thương vô cùng.

“Đại nương, đại gia thiện tâm rủ lòng thương, bố thí cho tiểu khất nhi, đã 5 ngày nay cháu chưa được ăn gì …”

Thấy một màn như vậy, trái tim Ân Tĩnh Hiền bỗng thắt lại, bước chân đang đặt lên ghế bậc khựng lại không bước tiếp vào trong xe.

Nàng nhìn đứa ăn mày gầy yếu đang cúi người, như thấy được chính mình 10 năm về trước.

Năm đó, cha mẹ nàng mang theo nàng từ phương Bắc đến Nhữ Châu tìm người thân, không ngờ song thân lại mắc bệnh qua đời, nàng dùng toàn bộ số tiền còn lại mai tang cha mẹ, sau đó mới biết người bà con họ muốn tới nương nhờ đã chuyển đi khỏi Nhữ Châu, đứa bé 7 tuổi đáng thương là nàng, bộ dạng vừa đen đúa lại gầy yếu, chỉ có thể dựa vào ăn xin sống qua ngày.

Sau 3 tháng lê la ăn xin khắp phố, cả người nàng bẩn thỉu hôi thối, lúc đó nàng gặp được tiểu chủ tử cùng tuổi với nàng, tiểu chủ tử cho nàng 1 cái bánh bao, sau biết nàng không còn cha mẹ lại không có nơi nào để đi, liền xin phụ mẫu thu nhận nàng, nàng mới có thể sống đến bây giờ…

Giờ phút này, hai mắt nàng đã đẫm lệ, qua màn nước mắt thấy mọi người trên đường đều né tránh đứa bé ăn mày, nàng thì thào tựa như đang nói với chính mình, “ Tiểu khất nhi chỉ muốn một cái bánh bao nóng hổi …chỉ muốn yên ổn ăn một bữa cơm … có thể tắm rửa, có thể ngủ một giấc ngon lành, có thể đi học …” Hình ảnh quá khứ hiện lên trong đầu, một giọt nước mắt trong suốt liền rơi xuống trên khuôn mặt tái nhợt của nàng, “Tiểu khất nhi chỉ muốn một mái nhà mà thôi …”

Lãnh Kì nhìn nàng có chút đăm chiêu, tuy rằng hắn biết nàng trời sinh có tính từ bi hơn người, nhưng vẫn cảm thấy sau giọt nước mắt kia còn chất chứa một ý niệm nào đó.

Đột nhiên nàng vươn tay lấy xuống cái trâm đang cắm trên đầu, đó là món đồ trang sức duy nhất trên người nàng.

Nhưng động tác của Lãnh Kì lại nhanh hơn, hắn một tay giữ lại nàng, một tay lau đi giọt lệ của nàng, nhìn khuôn mặt đã lau sạch nước mắt, lại càng có vẻ tinh tế mịn màng, thanh tú thoát tục, hắn dịu dàng cười.

Ân Tĩnh Hiền kinh ngạc nhìn hắn, chỉ thấy hắn xoay người sai bảo Huyền Dương –

“Đem đứa trẻ kia đến học đường, chi phí ăn ở do sơn trang chi trả.”

Nghe vậy, trong mắt nàng lại dâng lên hàng lệ.

Huyền Dương lập tức chắp tay, tiến đến tìm đứa bé ăn xin mà mọi người ai cũng trốn tránh, nói gì đó với nó, sau đó chỉ thấy đứa bé mở to mắt dường như không thể tin nổi, rồi òa lên khóc lớn, còn quay sang dập đầu liền hồi với Lãnh Kì.

Huyền Dương mang theo đứa bứ ăn mày rời đi, Lãnh Kì lại chú ý đến thê tử hai mắt đẫm lệ nhưng vẫn dõi theo đứa trẻ.

“Nó sẽ biết ơn chàng cả đời … thực sự … cho dù một ngày nào đó, phải hi sinh tính mạng của chính mình … chỉ cần có thể báo ân … ta sẽ làm tất cả … ta sẽ … ta sẽ …”

Lãnh Kì nhíu mày. Nàng liên tục lấy ngôi ‘ta’ để nói, tại sao? Hơn nữa Hàng Châu tuy là thành thị lớn, nhưng trẻ ăn mày không ít, lúc sớm đi xe ngựa qua cũng thấy vài tên khất cái lê la ăn xin trên đường, cũng không thấy nàng phản ứng kịch liệt như vậy, sao duy chỉ với đứa bé ăn xin này –

“Cảm ơn chàng, ta thay nó cảm ơn chàng, chàng đích thực là người tốt!” Ân Tĩnh Hiền hai mắt đẫm lệ nói lời cảm tạ với hắn.

Lãnh Kì nhìn đôi mắt ấm áp lương thiện kia, tạm thời đè xuống nghi vấn, hắn yêu chiều vuốt ve hai má nàng.

“Bớt ngốc chút đi, vì đứa bé ăn mày mà lại khóc thành thế này.”

Lòng nàng rung động mãnh liệt, không kịp phản ứng Lãnh Kì đã ôm nàng đi vào trong xe ngựa.

Lãnh Kì ôm nàng ngồi xuống, lúc này đây, nàng thả lỏng hoàn toàn tựa người vào lồng ngực hắn, khác hẳn trước đây luôn gượng gạo chần chừ.

Xe ngựa tiếp tục đi về phía trước, hắn vẫn lẳng lặng ôm lấy nàng, cảm giác được cảm xúc của nàng đã qua cơn kích động bình tĩnh trở lại, mới dịu dàng hỏi, “Có mệt lắm không? Hay là hôm nay đừng đi cửa hàng nữa?”

Nàng nằm trước ngực hắn khẽ lắc đầu, vẫn không ngước mắt lên nhìn hắn, “Không, chàng nói đó là sản nghiệp to lớn của Lãnh gia, hơn nữa chỗ đó là do chàng một tay thành lập, là thành tựu của chàng, chàng muốn cùng ta chia sẻ.”

“Được, vậy chúng ta đi.”

Hắn cúi đầu, nhẹ nhàng ấn một nụ hôn lên trán nàng.

Ân Tĩnh Hiền lúc này mới bừng tỉnh, ý thức được mình vẫn nằm gọn trong lòng hắn, vừa rồi trong đầu nàng chỉ toàn là chuyện của mình với đứa bé ăn xin nọ, hoàn toàn đã quên mất hành động này thực không hợp lễ nghi.

Nàng vội vàng muốn tránh hắn, nhưng Lãnh Kì lại nhanh nhẹn ôm chặt nàng, “Chúng ta là phu thê, Tử Ninh, nàng muốn quen dần, ta tuy là có thể chờ, nhưng nàng đừng ngay cả cái ôm như thế này cũng né tránh, có được không?”

Sự dịu dàng của hắn làm nước mắt nàng lại rơi xuống, chỉ có thể gật đầu.

Mỗi lần hắn gọi tên của tiểu chủ tử, đã đem tình cảm lan tràn như cỏ dại của nàng thu hồi lại, nhưng – nàng càng lúc càng không muốn rời hắn đi, nàng biết như vậy là không đúng, cho nên nàng sợ hãi, sợ mình sẽ thành kẻ xấu cướp đi hạnh phúc của tiểu chủ tử …

Sau cùng, hắn rốt cục cũng buông nàng ra, nàng nhanh chóng ngồi dẹp hẳn vào một ben gần cửa sổ, đưa mắt nhìn ra bên ngoài.

Bầu không khí lạnh lẽo bất ngờ bao trùm bên trong xe ngựa.

Khi đi vào đường cái gần cửa hàng Lãnh gia, tốc độ xe ngựa chậm lại, bởi vì người xe chật chội, trên ngã tư đường rộng lớn, có rất nhiều cửa hàng buôn bán, có quán rượu, khách điếm, quán trà, cửa hàng tơ lụa, cửa hàng châu báu, thậm chí còn có vài hàng rong bán đồ ăn vặt, còn có người biểu biễn xiếc kiếm tiền.

Trong số đó, nhiều nhất là thương gia buôn bán đồ gốm sứ, cơ hồ chiếm cả nửa phố, nhưng cái hấp dẫn ánh mắt của Ân Tĩnh Hiền lại là tiểu thương cầm cây rơm cắm đầy kẹo hồ lô đi lại rao bán trên phố.

Bở vì gia cảnh nghèo khó, nàng chưa từng được ăn kẹo hồ lô, chỉ có thể nuốt nước miếng nhìn trẻ con nhà người ta ăn.

Sau 7 tuổi, tuy rằng được Phan gia thu nhận, càng bởi vì tiểu chủ tử kiên trì, nàng cũng được ăn được mặc đầy đủ, nhưng tiểu chủ tử không thường ăn đồ ngọt, cho dù đi dạo phố cũng không thèm liếc mắt nhìn kẹo hồ lô một cái, cho nên lớn như vậy, nàng vẫn chưa được nếm tư vị của nó.

“Muốn ăn kẹo hồ lô?”

Lãnh Kì chú ý tới ánh mắt nàng cơ hồ là đi theo hướng tiểu thương kia.

Nàng sửng sốt, khuôn mặt nhanh chóng đỏ bừng, “Không, không phải, ta không muốn.”

Hắn nhíu mày nhìn nàng, giờ phút này nàng giống như trẻ nhỏ làm việc xấu bị người ta phát hiện, chính hắn cũng thực sự không hiểu, thân là tiểu thư Phan phủ, sao lại lấy ánh mắt khát vọng như vậy nhìn xiên kẹo hồ lô chỉ đáng mấy văn tiền?

Nhưng vô luận như thế nào, hắn đều muốn chiều chuộng nàng, muốn thỏa mãn hết thảy mọi mong muốn của nàng, cho dù lấy thân phận cùng tuổi tác của hắn mà nói, đi mua mấy thứ đồ ngọt kia thực sự có chút không ổn –

Xe ngựa chạm lại gần như dừng, hắn kéo màn xe ra, nói chuyện với Cổ An đang đánh xe, rồi lập tức nhảy xuống xe, chen chúc trong đám người xe nườm nượp, mua một xiên kẹo hồ lô rồi quay trở lại trong xe.

Đối mặt với hắn là gương mặt xinh đẹp nước mắt vòng quanh của thê tử.

Ân Tĩnh Hiền thực sự rất cảm động! Hắn có chú ý tới mong muốn của nàng, hơn nữa hoàn toàn không để ý tới đám dân chúng nhận ra hắn là Tề Quận Vương mà đi mua kẹo hồ lô, cùng với cảm giác không thể tin được, nàng thấy như có một dòng nước ấm len lỏi chậm rãi chảy trong lồng ngực mình, làm hốc mắt nàng nóng lên, dâng lên ánh lệ.

“Đừng khóc, như thế này đến cửa hàng, người không biết còn tưởng ta bắt nạt nàng.” Tiếng nói của hắn mang theo ý cười chiều chuộng.

Nghe vậy, nàng ngượng ngùng nín khóc nở nụ cười, vội vàng đem nước mắt ép trở lại, nhận lấy xiên kẹo hồ lô nàng từng thèm muốn nhiều năm, theo phương thức ăn kẹo của trẻ con nhà người ta còn nhớ trong đầu, nhẹ nhàng liếm một miếng, “Ưm, ngọt quá!”

Hai tròng mắt nàng tròn to rạng rỡ tỏa sáng, cười đến sáng lạn, tiếp tục một miếng lại một miếng nhẹ nhàng liếm, bộ dáng như không nỡ cắn.

Lãnh Kì gần như mê mẩn nhìn bộ dạng của nàng. Đa số nữ nhân đều thích châu báu trang sức, nàng lại không có hứng thú với những thứ này, mà chỉ có mỗi khát vọng như vậy với kẹo hồ lô. Hắn chưa từng ăn kẹo hồ lô, bởi vì hắn không có hứng thú ăn, nhưng hiện tại thấy bộ dạng ăn thỏa mãn như vậy, khóe miệng dính nước đường của nàng như muốn hấp dẫn hắn tiến đến thưởng thức …

Rốt cục hắn không thể ức chế mà tiến đến, liếm xuống khóe miệng nàng, nàng nhát thời ngây người, cũng không dám tiếp tục nhấm nuốt miếng kẹo hồ lô, chỉ kinh ngạc nhìn tuấn nhan gần trong gang tấc.

Một chút này đương nhiên không thỏa mãn được Lãnh Kì, hắn tiến thêm một bước tham lam đưa lưỡi vào, cắn lấy viên kẹo nàng còn chưa kịp cắn qua, ăn xong rồi, hắn lại cắn một viên kẹo trên xiên, đưa đến miệng nàng.

Ân Tĩnh Hiền không biết làm sao lại để hắn và nàng quấn quít đầu lưỡi cùng nhau, ăn một xiên kẹo hồ lô này, làm nàng mặt đỏ tâm loạn, còn hắn vẻ mặt tà mị.

Khi xe ngựa tiến vào cửa hàng gốm sứ của Lãnh gia, tuấn nam mĩ nữa từ trong xe ngựa bước ra làm nam nữ hơn 20 người đã sắp sẵ chờ đón chủ tử tất cả đều choáng váng.

Dù sao Lãnh Kì ốm đau đã hơn 1 năm nay, mọi việc đều do 1 tổng quản tướng mạo bình thường theo lệnh hắn đến xử lý, nhân công chỗ này đã hơn một năm không thấy mặt chủ nhân.

Cũng không ngờ tới, khuôn mặt mà người ta đồn là đã bị hủy dung không những không có việc gì, ngược lại còn thêm tuấn tú xuất chúng, cả người lại anh tuấn mê người, còn có thiếu phu nhân chưa từng thấy mặt xinh đẹp xuất trần, bộ dạng chim sa cá lặn, lộ ra khuôn mặt có hai má bừng đỏ mê người, hai người đứng cùng một chỗ, có thể nói là là tuyệt phối.

Lãnh Kì ôm ái thê đi vào cừa hàng, vừa vào cửa là chính sảnh cố kính, bọn họ xuất hiện lại làm mọi người đang làm việc bên trong nhất loạt kinh diễm.

Phát hiện được ái thê không tự nhiên, cho nên Lãnh Kì không đi vào kho phía sau cửa hàng chuyên để xuất nhập hàng xử lí công việc, mà trực tiếp mang theo nàng đi qua vài mái cổng vòm, trà thính, sân vườn, mãi cho đến thư phòng trong biệt viện chuyên dùng của hắn, sau đó căn dặn Cổ An ở ngoài canh cửa, không cho bất kì kẻ nào quấy rầy.

Hắn ôm lấy ái thê, cầm lấy mấy cuốn sổ sách cùng bảng biểu trên bàn, nói hắn thông qua đội thương tuyền của Hàng Châu còn kinh doanh buôn bán với cả người ngoại quốc.

Hơn 2 năm nay, Lãnh gia còn thành lập tổ chức thương hội, thương nhân buôn bán gốm sứ các nơi đều gia nhập hội, Lãnh gia đứng ra như hội trưởng phụ trách làm việc với quan lại địa phương, sắp xếp đội hộ tống vận chuyển hàng, chuyển tiền giao hàng, làm một bộn phận tiểu thương làm ăn nhỏ không bị quan sai ức hiếp cũng không bị người ta chèn ép quịt tiền.

Bởi vì cùng chung lợi ích, cho dù là lò gốm sứ nổi danh, hay là những hộ kinh doanh nhỏ, Lãnh gia cũng tập hợp lại lập nên thương hội lớn nhất cho các thương nhân lui tới trao đổi, cho dù là đồ sứ Nhữ Từ chuyên cung cấp cho Hoàng cung, hay là sứ men xanh Long Tuyền, hay là bạch sứ trấn Cảnh Đức, hay là sứ qua thiêu thành men đỏ, chỗ này đều có thể cung cấp.

Do buôn bán qua thương thuyền thông suốt, có thể đi khắp 4 phía nhờ sự mở rộng của các sông hồ, kênh đào, Lãnh Kì làm cho nhiều hộ buôn bán khác một năm được lời tới mấy triệu lạng, không chỉ mở rộng khu vực buôn bán, còn làm giàu thêm cho các hộ kinh doanh …

Ân Tĩnh Hiền ngước nhìn dáng vẻ tự tin mà động lòng người của Lãnh Kì, vì hắn tài giỏi mà thấy tự hào vui vẻ, nhưng lại không thể khống chế được cảm giác tự ti đang dần dâng cao trong lòng.

Hắn nổi bật bất phàm, lại càng làm rõ nàng hèn mọn tầm thường như thế nào, cho dù nàng động lòng với hắn, nhưng đáng buồn là, hắn với nàng cách biệt tứa như trời cùng đất, chung quy nàng không xứng với hắn …

 

 

 

 

 

Thà làm nha đầu – Chương 5.1

Ngày đầu tiên ở chỗ làm mới, ngồi đau hết cả lưng T___T

——————————————–

Trải qua cái hôn kia, quan hệ của Lãnh Kì cùng Ân Tĩnh Hiền rõ ràng khác trước rất nhiều.

Ân Tĩnh Hiền luôn cảm thấy ánh mắt sáng rực của Lãnh Kì luôn theo sát mình, có khi cho dù nàng đưa lưng về phía hắn, cũng có thể cảm giác được tầm mắt của hắn, trong lòng nàng lại luôn lưu lại ấn tượng một cái hôn thâm tình kia của hắn, cũng bởi vậy nên tràn ngập cảm giác tội lỗi.

Hắn không phải của nàng, nàng không nên cứ thế để phát sinh cái hôn ấy, điều này làm tình cảm giữa nàng với Lãnh Kì càng trở nên phức tạp. Hắn hãm sâu vào cảm tình, còn nàng lại không phát giác hắn đã đem trái tim đặt lên người mình, nàng đã phạm sai lầm, lại còn vấn vương tình cảm với hắn, như vậy căn bản là hại hắn!

Nàng có nên rời đi không? Nhưng cứ nghĩ đến chuyện này, lòng nàng lại đau như cắt.

Hơn nữa, cho dù nàng có cố giữ khoảng cách với hắn, thì Lãnh Kì cũng chẳng phối hợp.

Bón thuốc cho hắn uống, không thể tránh được phải đến gần hắn, trước kia Lãnh Kì ốm yếu, chỉ có thể lẳng lặng uống thuốc, nhưng giờ sức khỏe hắn càng ngày càng khá lên, nàng mới nhận thấy nam nhân nhìn lạnh lùng bình tĩnh như hắn lại có nội tâm nóng bỏng, hơn nữa còn giống như hôn nàng đến phát nghiện, có cơ hội là liền hôn trộm nàng …

Nhưng nàng cũng thừa nhận, nụ hôn của hắn không làm nàng chán ghét, cho nên, nàng thực sự không biết nên làm cái gì mới tốt.

Lãnh Kì biết ánh mắt của mình luôn dõi theo bóng hình thê tử.

Nhưng hắn không kìm được lòng mình, ánh mắt lại một lần nữa chủ động vòng quanh, sau đó ngưng trú lại trên người nàng, nội tâm bốc lên dục hỏa, càng muốn làm quan hệ của hai người tiến thêm một bước.

Chỉ là, hắn nhận ra sự bất an cùng do dự của nàng, tuy rằng không biết nguyên nhân, chỉ có thể đoán là nàng xấu hổ, chưa quen với quan hệ phu thê thân mật, cho nên hắn không vội vàng tiến tới, định bụng sẽ làm cho nàng dần dần quen với quan hệ nam nữ.

Huống chi hắn cũng vô cùng yêu thích bộ dạng thẹn thùng của nàng, khuôn mặt ửng hồng, làn cho hắn lại muốn hôn nàng thêm mấy cái.

Bạn tốt Trác Tướng Văn ở ngay sát vách hàng đêm đều dỏng tai nghe ngóng, nhưng cũng không nghe được âm thanh kì quái gì, đang nghĩ tới không biết có phải do mình cản trở vợ chồng trẻ người ta ân ái không, liệu có nên chuyển ra khỏi Lưu Hàm Trai hay không, thì Huyền Dương đã tới mời hắn đến phòng Vương gia nói chuyện …

Ngày hôm sau, hắn kê thuốc cho Lãnh Kì liền thêm vào ‘một vị khác’.

“Ý? Thuốc hôm nay có vị khác.”

Ân Tĩnh Hiền có chút hoang mang, bởi vì nàng mỗi ngày đều hầu hạ Lãnh Kì uống thuốc, ngay lập tức đã ngửi thấy mùi vị khác so với mọi hôm.

Lãnh Kì cũng phát hiện, đưa ánh mắt khó hiểu về phía bạn tốt đang cười giảo hoạt: “Huynh đổi thuốc?”

Trác Tướng Văn cười ngồi phịch trên ghế, chỉ vào hắn, “Uống xong thuốc rồi ta nói cho huynh.”

Lãnh Kì rất nhanh uống xong bát thuốc.

Trác Tướng Văn cố nén ý cười, “Huynh không biết hôm qua bá mẫu đến hỏi chuyện thê tử huynh?”

Hắn lắc đầu, ngày hôm qua nàng cơ hồ một tấc cũng không rời hắn, trừ lúc hai thị vệ đến hầu hạ hắn tắm rửa như thường lệ …

“Chậc chậc!” Trác Tướng Văn vẻ mặt gian xảo, đứng dậy đi lại, đánh giá trên dưới Lãnh Kì một lượt, lại dò xét mạch trượng của hắn, “Kỳ quái, trông huynh không tồi, hẳn là có thể viên phòng chứ? Nhưng mẫu thân huynh lén hỏi Tử Ninh chuyện này, nàng đỏ mặt lắc đầu, cho nên –” Hắn lại ung dung ngồi xuống ghế, “Tối qua, phụ thân huynh bảo mẫu thân huynh tới tìm ta hỏi chuyện, nói liệu có phải do lần trước ta cho huynh uống quá nhiều canh thanh tâm quả dục hay không mà hại huynh không viên phòng được!”

Cho nên, đổi thuốc là …Lãnh Kì bừng tỉnh đại ngộ hung hăng trợn mắt nhìn bạn tốt.

“Đừng trách ta, là có người còn vội hơn huynh, ta là người ăn nhờ ở đậu nhà người ta, không thể không cúi đầu, nếu huynh không muốn chảy máu mũi thì phải cố gắng một chút.” Cái kia thế mà lại là thuốc tráng dương a!

Nói xong, Trác Tướng Văn vui vẻ bước ra khỏi cửa, nhưng lại nhớ ra một chuyện, cước bộ dừng lại nói: “Thuốc này một ngày uống hai lần, cho nên sau cơm trưa, huynh cố mà uống thêm, để ta còn có cái mà đi báo cáo với cha huynh.”

“Đừng có mơ! Huống hồ ta đã hẹn Tử Ninh sau trưa sẽ ra ngoài, đến đường lớn đi dạo một chút, sau đó sẽ đến cửa hàng Lãnh gia, ta muốn cho nàng xem cơ nghiệp của Lãnh gia.” Hắn muốn chia sẽ thành tựu với nàng.

Nghe vậy, sắc mặt Trác Tướng Văn trở nên nghiêm trọng: “Huynh nghĩ thông rồi?”

Lãnh Kì biết bạn tốt đang lo lắng cái gì, hắn vừa xuất hiện, lại khôi phục dáng vẻ khỏe mạnh, chuyện này chắc chắn không thể tránh khỏi việc rơi vào tai Triệu Hằng, nhưng – “Hoàng Thượng chắc hẳn là đã biết ta đã khỏe mạnh trở lại, làn trước ra khỏi sơn trang còn có hắc y nhân rình rập ta.”

“Sao huynh không nói gì?” Hắn quả thức muốn té xỉu!

Sắc mặt Lãnh Kì đột nhiên trở nên hung ác: “Ta không muốn làm rùa đen rụt cổ, nếu Hoàng thượng cố tình tiếp cận, muốn hại đến người nhà ta, huynh rất rõ mặt khác của ta, ta sẽ không bỏ qua cho hắn, cho dù hắn là Hoàng thượng cũng vậy thôi!”

Đoán được vì sao Trác Tướng Văn lại đổi thuốc, Ân Tĩnh Hiền xấu hổ cả buổi sáng cũng không dám ngẩng đầu nhìn Lãnh Kì, nếu không cẩn thận vô tình đưa mắt nhìn hắn, mặt sẽ lại đỏ bừng.

Nàng không thể khắc chế việc đỏ mặt được, bị mẹ chồng gọi đến hỏi chuyện khuê phòng đã là việc xấu hổ lắm rồi, Lãnh Kì có cố tình bày ra bộ dáng hắn đã biết chuyện này rồi, con người đen tuyền luôn lộ ra một tia nghiền ngẫm nguy hiểm, giống như dang ám chỉ cái gì, khiến nàng càng thêm hoảng loạn, chân tay cũng luống cuống.

Cố tình muốn hắn uống xong dược sẽ cùng ra ngoài, làm như vậy để nàng có muốn tránh mặt hắn cũng không được.

Lãnh Kì nhìn nàng đã trang điểm, thay quần áo xong xuôi, bưng bát thuốc ngồi ở đầu giường. Khuôn mặt nhỏ nhắn trang nhã, bộ áo váy tím hồng, trên đầu cắm một cây trâm ngọc hình hoa sơn trà, đơn giản mà không mất đi vẻ sang trọng, đẹp đến mức ngay cả kẻ lạnh lùng nhất cũng phải động lòng.

Kỳ thực, theo tình hình khôi phục của hắn hiện giờ, tự mình uống thuốc tuyệt đối không thành vấn đề, nhưng hắn vẫn muốn hàng chăm sóc, bởi vì chỉ có lúc đó, nàng mới không giống nha hoàn luôn cách xa hắn hai bước chân.

Ân Tĩnh Hiền đúng là không thể không tới gần hắn, cũng lo hắn sẽ động chân động tay, cũng lo lắng mình sẽ trầm mê trong cảm tình, nhưng lo lắng nhiều cũng vô dụng, Lãnh Kì vô cùng yêu thích khuôn mặt đỏ bừng, mịn màng, thần thái động lòng người đó của nàng, cho nên, thuốc còn chưa uống được nửa ngụm, hắn đã hôn lên đôi môi nàng.

“Không được! Đợi chút! Huyền Dương đi chuẩn bị xe ngựa, một lát nữa sẽ tiến vào mời chúng ta lên xe?” Ân Tĩnh Hiền hai má đỏ hồng, âm thanh suy yếu nói nhỏ, suýt chút nữa đã nghiêng tay làm đổ bát thuốc: “Đừng!”

Hắn cố tình làm chuyện xấu, biết rõ tay nàng phải giữ bát thuốc, không còn tay chống cự lại hắn, một lần nữa hắn lại chiếm đoạt đôi môi nầng.

Thảm rồi! Thuốc buổi sáng bắt đầu phát huy công hiệu sao? Vậy bát thuốc nào sao có thể uống tiếp nữa chứ? Ân Tĩnh Hiền hoảng hốt suy nghĩ miên man.

“Đừng, không được! Chàng phải uống thuốc, ối!”

Hôn lên đôi môi hồng hồng của nàng, cái mũi nhỏ xinh của nàng, đôi mắt của nàng, Lãnh Kì không hề có ý niệm dừng lại trong đầu.

Hắn muốn cho ái thê thêm nhiều thời gian để thích ứng với cử chỉ thân mật của bọn họ, nhưng tim hắn lại rạo rực vì nàng, càng ôm nàng mà dục hỏa lại càng bùng lên, lại phải gắng gượng nén xuống, cái đó thực sự rất thống khổ, hắn muốn nàng, muốn đến phát điên!

Hai tay hắn tham tiến vào áo nàng, luồn vào bên trong yếm, âu yếm vuốt ve cái mềm mại của nàng, cảm giác được tim nàng cũng điên cuồng đập giống hắn.

Ân Tĩnh Hiền gắng sức thở, bị hắn hôn đến thần hồn điên đảo, cả người mềm nhũn vô lực, chiếc bát trên tay cầm cũng không vững.

Vào khoảnh khắc chiếc bát trong tay nàng chỉ trực rơi xuống, Lãnh Kì nhanh tay đỡ được, đem bát đặt lên ghế, một tay kéo nàng đang thở dốc không ngừng lên giường, xoay một cái áp chế nàng dưới thân mình, hai tay lật mở vạt áo của nàng, cúi đầu hôn lấy nụ hoa mê người trên ngực nàng.

Nàng thở gấp một tiếng, dưới lúc ý loạn tình mê, chỉ có thể bất lực lâm vào cảm giác tràn ngập dục hỏa xa lạ, không thể tự kiềm chế.

“Trời ạ, nàng lại ngọt đến thế!” Tiếng nói Lãnh Kì khan đục ngập tràn tình dục trêu trọc linh hồn nàng.

Con ngươi mê huyễn, cả người mềm nhũn chỉ có thể phát ra tiếng rên rỉ trầm thấp, nhưng vào đúng lúc này –

Bởi vì cửa phòng đang mờ, Huyền Dương trực tiếp đi vào: “Chủ tử, xe ngựa đã chuẩn bị xong ….”

“Chết tiệt!” Thấp giọng rủa một tiếng, Lãnh Kì nhanh như bay kéo rèm che rủ xuống, che khuất cảnh xuân của ái thê.

Huyền Dương sợ tới mức quên cả quay người lại, nhưng hắn cũng không nhìn thấy được gì, thực sự.

“Đi ra ngoài.” Lãnh Kì lạnh giọng quát lớn.

“Vâng.” Huyền Dương túng quẫn lao vọt ra ngoài, không quên khép cửa lại.

Ân Tĩnh Hiền nhanh tay khép lại vạt áo, hô hấp dồn dập, toàn thân vô lực yếu mềm nhìn hắn vén rèm.

“Tử Ninh.”

Tiếng gọi dịu dàng này lại khiến sắc mặt nàng biến đổi, “Ta, ta muốn đứng lên.”

Lãnh Kì vốn định tiếp tục, nhưng thấy khuôn mặt tái nhợt bối rối của nàng, chỉ có thể áp chế ham muốn trong lòng, đỡ nàng ngồi dậy, chỉ thấy nàng cúi đầu hai tay run run, bối rối sửa sang lại quần áo.

“Nàng trách ta sao?”

Ân Tĩnh Hiền lắc đầu, nàng chỉ là bị tiếng gọi ‘Tử Ninh’ của hắn làm cho thức tỉnh mà thôi.

Hắn không phải tướng công của nàng, nàng sao có thể làm chuyên thân mật như thế cùng với hắn được? Cho dù hắn không rõ sự tình, nhưng nàng biết rõ, trước khi mọi việc đi quá xa, có phải nàng nên thừa nhận thân phận của mình hay không?

“Có lẽ nàng còn chưa chuẩn bị tốt, nhưng Tử Ninh, thân thể của ta đã hoàn toàn bình phục rồi, ta hi vọng chúng ta có thể làm một đôi phu thê chân chính, ta hi vọng nàng có thể vì ta mà mang thai sinh con.” Hắn nhẹ nhàng nâng khuôn mặt nàng lên, lại nhìn thấy khuôn mặt nàng ướt đẫm nước mắt, đôi mày rậm không khỏi nhíu lại, “Vì sao lại khóc? Nàng không muốn?”

Nàng nghẹn ngào lắc đầu. Nàng muốn, nhưng – nàng sao có tư cách đó?

Lãnh Kì không nỡ, liền ôm nàng vào lòng.

“Đừng khóc, nàng khóc làm ta đau lòng muốn chết, ta có thể chờ, chờ nàng chuẩn bị tốt, ta không ép nàng … Nàng đừng khóc …”

Ân Tĩnh Hiền gắt gao ôm lấy hắn, Nam nhân này dịu dàng như thế, săn sóc nàng như thế, tuấn tú như thần tiên, cả người tản ra khí chất cao quý, hắn là rồng phượng trong đám người, lại yêu thương nàng như vậy, nụ hôn của hắn lại thâm tình ngọt ngào như vậy, bảo nàng sao có thể không yêu hắn được cơ chứ?

Nhưng … Nàng có thể buông thả bản thân để yêu hắn sao …

Never flowers in never dream – Chap 22.2

Haizz, tuần này bạn bận đi phỏng vấn thi tuyển tứ tung, chẳng dịch đc mấy. Tuần sau bắt đầu đi làm rồi !!!

—————————

Diêm đến Thượng Hải cũng đã hơn nửa năm, mà một chút thanh âm nhẹ nhàng của Giang Namvẫn chưa học được, vẫn đặc sệt giọng Bắc Kinh.

Diêm hỏi, “Cậu không bám ở Bắc Kinh, sao lại chạy đến Thượng Hải tác quái hại dân?”

Tôi nói, “Tớ nghĩ dân thủ đô cũng không dễ chơi, tớ cũng chẳng thể tác quái mãi một nơi được, sau đó thì đến đây.”

Con người tôi cũng không để mồm miệng thảnh thơi bao giờ, có người tung tôi hứng ngay.

Diêm nói, “Cậu còn tán nhảm với mình, rốt cục là có chuyện gì?”

Tôi thấp đầu kéo vali hành lý, mặt không chút biểu tình nói, “Chẳng có gì, tớ chỉ là đập một chậu hoa làm một thanh niên phải vào nằm viện, chạy đến đây tránh sự truy cứu của pháp luật.”

Diêm lại đạp tôi một cước, nói, “Cậu biến đi cho tớ, lấy bộ dạng nhe nanh giơ vuốt của bố cậu với bố Văn Tịnh ở Bắc Kinh, đừng nói là đập một chậu hoa, ngay cả đập cả cái lò than làm người ta xong đời cũng không cần chạy. Nói cho tớ biết, rốt cục là có chuyện gì.”

Tôi hít sâu một hơi, sau đó nói, “Tớ bị bạn gái Cố Tiểu Bắc cho ăn hai cái bạt tai, thấy chả còn mặt mũi nào nữa nên mới đến.” Tôi phát hiện tôi nói ra câu này hết sức lưu loát.

Diêm nói, “Ồ”. Sau đấy cũng không nói gì nữa. Trong lòng tôi không khỏi cảm thấy khâm phục cô, không hổ danh là kẻ từng trải sự đời, nếu như là Vi Vi hay Văn Tịnh, chắc chắn nghe được câu đó sẽ nhảy một bước lên cao 3 thước, bạn xem Diêm người ta, cực kỳ bình tĩnh. Chuyện tình cảm yêu đương của chúng tôi trong mắt cô hình như chỉ là mây khói, không chân thực, chỉ là phù du, ảo tưởng. Tôi đột nhiên phát hiện mình chạy trốn đến Thượng Hải cực kỳ không có chút mạnh mẽ nào, giống như con rùa rụt cổ, bị bắt nạt chỉ biết trốn vào mai, tôi ở đây xuân khổ thu đau, mà Cố Tiểu Bắc kia hình như ở Bắc Kinh lại sống rất vui vẻ thoải mái.

Tôi với Diêm cùng im lặng cúi đầu đi được 2 phút, thì đột nhiên Diêm nhảy dựng lên dí nắm đấm vào tôi kêu lên: “Fuck, Lâm Lam, cậu nói cái gì, bạn gái Cố Tiểu Bắc không phải là cậu sao?!”

Vừa ra khỏi đại sảnh sân bay điện thoại của tôi liền đổ chuông, tôi nhìn một cái, là bác Trần. Trước khi tới Thượng Hải bố tôi cố ý giúp tôi tìm một người nói là chăm sóc tôi ở Thượng Hải, kỳ thực cũng là tìm một người cực kỳ dung mãnh, sợ tôi gây chuyện, bởi vì mẹ tôi luôn nói tôi là cái nam châm hút rắc rối, đi đến đâu loạn đến đấy.

Tôi vừa nghe điện thoại liền hỏi bác Trần “Bác đang ở đâu vậy” cứ như một đóa hoa thuần khiết. Tôi đoán Văn Tịnh mà nghe được ngữ điệu của tôi lúc này thì ý định hủy tôi cũng có cho mà xem. Người trong điện thoại nói, “Nhìn về phía trước, nhìn về phía trước, nhìn thấy cái xe màu xanh ngọc chưa?” Tôi đánh mặt sang liền nhìn thấy một bác trai đứng tuổi đang nhiệt tình giơ tay vẫy tôi.

Tôi kéo tay Diêm chạy qua đó, một người mặc bộ âu phục đen trông có vẻ là nhân viên công ty đỡ lấy hành lý của tôi để vào cốp xe, tôi chạy đến nắm tay bác Trần nhiệt tình biểu lộ tình cảm của bố tôi với bác, cũng nói vài câu hy vọng sau này được bác chú ý đến cả trong cuộc sống lẫn công tác, cứ như nguyên thủ quốc gia gặp mặt nhau vậy.

Tôi đang cực kỳ đắc ý thì bỗng nhiên lạnh toát, lạnh đến đông cứng, tôi quên mất Diêm còn đứng đằng sau mình, nếu mà cô ấy phấn khích mà buông một câu: ‘Tiên sinh ăn mặc thật sáng sủa, đi câu gái sao?’ Tôi chắc chắn là lăn ra chết tại chỗ luôn. Nhưng sự thực chứng minh tôi đánh giá thấp Diêm, cô ấy cũng bắt tay bác Trần, nói vài ba câu triển vọng tương lai, xong lại thảo luận chút về chính trị, y hệt phụ nữ tự cường.

Trên xe tôi có chút mệt mỏi, liền ngả người chợp mắt một lát, Diêm với bác Trần vẫn chuyện trò liên hồi, qua câu chuyện của bọn họ tôi lại phát hiện người có mắt trên đời này hiếm đến đáng thương, bởi vì lão Trần nói một câu làm tôi sém chút nữa thì bổ nhào, bác ấy nói với Diêm thế này, “Vừa nhìn là biết cháu thuộc thành phần có tri thức, là bạn học của Lâm Lam hả?” Tôi mở mắt phát hiện Diêm dùng ánh mắt cực kỳ phức tạp nhìn tôi, cười mà như không cười, tôi biết cô ấy có ý gì, tôi cũng mặc kệ cô.

Đi một lát chiếc xe tiến vào khu chùa Tĩnh An, hai bên đều là biệt thự nhỏ xinh, bác Trần nói với tôi, “Ở đây bác có căn nhà, cháu ở tạm ít lâu.” Trái lại tôi chẳng có cảm giác gì, Diêm thì nuốt một ngụm nước miếng. Tôi nhỏ giọng hỏi cô ấy làm sao, cô im lặng hồi lâu, sau cùng mới phun ra mấy chữ: “Đúng là kẻ có tiền”.

Tôi ngắm nhìn ngoài cửa sổ, khắp nơi cây cối xanh tươi xuân đẹp tựa biển sâu, phong phú đến mức tựa hồ như có nước tuôn trào, từng mảng từng mảng xanh tươi làm mùa hạ trở nên ẩm ướt hơn. Dưới bóng cây từng tốp từng tốp các thiếu nữ xinh đẹp chậm rãi dạo chơi. Tôi nghĩ sau này mình cũng là một tiểu tư (*), nghĩ đến liền thấy vui vẻ, đây là cuộc sống mới của tôi mà.

(* tiểu tư: vốn là viết tắt của ‘giai cấp tiểu tư sản’ dùng để chỉ những người theo phong cách sống tây hóa, theo đuổi trải nghiệm nội tâm, chỉ những người trẻ tuổi biết hưởng thụ vật chất và tinh thần, cũng chỉ kiểu người đề cao phong cách sống)