Khi bảo bối yêu bảo bối – Part 2

11. Cô giáo

Lúc Hồ Hồ học cao học thường ra ngoài dạy thay kiếm chút tiền.

Hồ Hồ: Lai Lai, học sinh của em đều nói em giảng rất hay!

Lai Lai: Hình như là do em xinh đẹp.

Hồ Hồ: Không phải đâu, bọn chúng cũng nói là thầy béo dạy văn học hiện đại giảng cũng hay.

Lai Lai: Vậy người kia chắc chắn là dạy rất hay.

Hồ Hồ: ……….

 

12. Con cua

Hồ Hồ với Lai Lai đều thích ăn cua.

Mua nhà xong, trên lưng hai người là khoản vay trong 25 năm.

Một hôm, Lai Lai đến trước quầy bán cua ở siêu thị, thâm tình đưa mắt nhìn thật lâu.

Hồ Hồ: Sao thế? Muốn ăn thì mua đi!

Lai Lai: Không, anh chỉ muốn nói với con cua một tiếng hẹn 25 năm nữa gặp lại!

 

13. Châm ai

Lai Lai: Bà xã, trên giường có cái gì ý, châm phải anh đau lắm.

Hồ Hồ: A, là móng chân lúc nãy em vừa cậy.

Lai Lai: Em cậy thì cứ cậy, sao lại phủi sang chỗ anh?

Hồ Hồ: Không phủi sang chỗ anh, để nó châm em à.

Lai Lai: …..

 

14. Hat trick

Lai Lai mê bóng đã vô cùng, lúc mới yêu nhau, Hồ Hồ cũng nói mình thích xem đá bóng.

Hồ Hồ: Mấy đứa bạn của em, chẳng đứa nào biết gì về bóng đá.

Lai Lai: Con gái ít người thích cái này lắm.

Hồ Hồ: Cái chính là ngay cả kiến thức thông thường tụi nói cũng không biết.

Lai Lai: Hử?

Hồ Hồ: Hôm qua, mấy đứa bọn em nói chuyện ‘hat trick’ là cái gì, bọn nó chẳng đứa nào biết, Đào Tử còn nói cái đó là ‘việt vị’. Cuối cùng vẫn là em phải giải thích cho tụi nó.

Lai Lai: Cái này thực chất rất đơn giản …

Hồ Hồ: Ừ, ‘hat trick’ chẳng phải là ‘ bóng chạm tay ’ hay sao.

Lai Lai hóa đá tại chỗ.

 

15. Dùng cũng được

Lai Lai vô cùng hấp dẫn: Mơ ước hồi thiếu niên của anh chính là, sau này lấy vợ rồi, có thể vùi mặt vào trong ngực vợ … giờ thì giấc mơ này tan tành rồi.

Hồ Hồ: Ừ … vậy em cho anh mượn cái mông, anh phối hợp trí tưởng tượng một chút, dùng cũng được đấy.

Lai Lai: ……..

 

16. Mua hoa

Lão Hồ lên sàn.

Lão Hồ là cha Hồ Hồ, làm giáo viên dạy trung học đã 30 năm không biết mệt mỏi.

Một ngày, ở trên đường.

Đứa trẻ bán hoa chạy lại ôm lấy chân Lão Hồ: Ông ơi, mua hoa đi.

Lão Hồ: Bạn nhỏ, sao cháu không đi học?

Đứa bé bán hoa rất nhanh trí đáp: Không có tiền, ông mua hoa là cháu có tiền đi học rồi.

Lão Hồ: Sao thế được? Bố mẹ cháu đâu? Bọn họ sao lại không chăm sóc cháu chứ?

Đứa bé bán hoa: Bọn họ cũng không có tiền, ông ơi mua một bông đi.

Lão Hồ: Như thế không được, bọn họ không có tiền vẫn có thể cho cháu đi học chứ, không đi học làm sao được? Không đi học về sau không trở thành người có ích cho xã hội được, cháu không đi học, đứa khác không đi học, tất cả mọi người không đi học, đất nước chúng ta không thể phát triển, xã hội không thể tiến bộ … (bắn liên thanh 5 phút)

Đứa bé, chạy trối chết.

 

17. Nhặt được

Hồ Hồ rất có khả năng chém gió. Lai Lai lại luôn cho là thật.

Hồ Hồ: Lai Lai, có chuyện em vẫn chưa nói với anh.

Lai Lai, lo lắng: Chuyện gì?

Hồ Hồ: Bí mật này em để trong lòng đã lâu rồi, nhưng giờ em cảm thấy cần phải cho anh biết.

Lai Lai: Nói mau.

Hồ Hồ: Thật ra em không phải là con đẻ của bố mẹ, 22 năm trước, Lão Hồ nhặt được em trên đường đi làm. Anh có nhớ cái khăn cũ để phủ TV nhà em không? Nó chính là cái chăn năm đó dùng để bọc em.

Lai Lai: Gạt người.

Hồ Hồ: Thật đấy, anh xem, mọi người đều là con một, nhưng em không phải, sau khi nhặt được em, mẹ mới sinh Đồ Đồ (em trai Hồ Hồ). Anh xem em chưa từng nói với anh em sinh ở bệnh viện nào nha.

Lai Lai: Không thể nào.

Hồ Hồ: Anh không thấy em với Đồ Đồ không giống nhau tí nào hay sao?

Lai Lai, trầm tư: Hình như phải …

Lai Lai đáng thương lại tin là thật, nhưng lại để lại hậu quả vô cùng nghiêm trọng cho Hồ Hồ.

Trong nửa năm trời, Hồ Hồ đều bị Lai Lai nhì nhèo bên tai.

Lai Lai: Em có từng nghĩ đi tìm lại bố mẹ đẻ không?

Hồ Hồ: Em lừa anh, thế mà cũng tin.

Lai Lai: Anh biết, lời em nói đều là thật, em yên tâm, anh sẽ không vì thế mà xem thường em.

Hồ Hồ: Em đúng là lừa anh mà, em không phải là nhặt được.

Lai Lai: Mẹ em nói cái khăn đó đúng là mua từ năm 81, trước kia dùng để **** em.

Hồ Hồ: Đúng vậy, nhưng cái khăn này là Lão Hồ mua.

Lai Lai: Anh không tin, em với Đồ Đồ lại không giống nhau.

Hồ Hồ: Khi còn bé rất giống, nhưng lớn lên thì thay đổi

Lai Lai: Ba em còn nhớ nhặt được em ở chỗ nào không? Chúng ta đi xung quanh hỏi thăm, có lẽ tìm được chút manh mối.

Hồ Hồ, bắt đầu phát điên: Phiền chết đi được, anh làm sao vậy hả!

Lai Lai: Em đừng như thế, anh sẽ không cho người khác biết, em có phải được nhặt về nuôi hay không, anh đều yêu em.

Cuối cùng, Hồ Hồ không thể không về nhà lục lọi, tìm kiếm tất cả những gì có thể chứng minh thân phận của mình, thậm chí ngay cả bài thơ Lão Hồ viết lúc cô mới sinh cũng tìm ra. Nhưng Lai Lai luôn nửa tin nửa ngờ, bởi vì khi Hồ Hồ còn bé nhà rất nghèo, mẹ cô sinh ở nhà bà nội dưới quê, là bà mụ trong thôn đỡ đẻ, nên cũng không có giấy chứng sinh ở bệnh viện.

Lai Lai: Thôi, về sau không nói chuyện này nữa, coi như em là con ruột.

Hồ Hồ: …….

Từ đó về sau, Hồ Hồ cũng không dám chém gió lừa người nữa.

 

18. Hiến thận

Hồ Hồ: Trên TV có cô gái hiến một quả thận cho bạn trai mình, em thấy có lẽ em không làm được.

Lai Lai: Nếu là anh, anh sẽ không do dự chút nào mà hiến cho em.

Nếu như, thế giới có quá nhiều nếu như, có điều khoảnh khắc kia, cho dù là lời hứa thật hay chỉ là lời nói dối, Hồ Hồ vẫn cảm thấy vô cùng ấm áp.

 

19. Cô dâu

Hồ Hồ 15 tuổi: Ngày mai mình chuyển trường, về sau cậu kết hôn, nhất định phải báo với mình, thiếu thứ gì, mình sẽ mang đến cho cậu.

Mối tình đầu 15 tuổi: …. Chỉ thiếu một cô dâu.

10 năm sau

Hồ Hồ: Em phải kết hôn rồi.

Mối tình đầu: Chúc em hạnh phúc.

Hồ Hồ: Anh còn yêu em không?

Mối tình đầu: ……..

Hồ Hồ: Vậy anh nói anh không còn yêu em đi.

Mối tình đầu:  ……..

Lời hứa 5 năm trước, vĩnh viễn không thực hiện được.

Câu “Chỉ thiếu một cô dâu” 10 năm trước, mối tình đầu chắc cũng đã quên.

Sự im lặng của người đàn ông, là một con dao.

 

20. Cắt đuôi

Hồ Hồ vừa vào cao học năm thứ nhất, tướng mạo xinh đẹp, người theo đuổi xếp hàng dài.

Lại đúng lúc Lai Lai đi xa, chỉ có thể liên lạc bằng điện thoại.

Hồ Hồ: XX hẹn em chủ nhật đi khiêu vũ.

Lai Lai: Cái đồ **** nhà em, thừa dịp anh không có ở nhà, lại đã đi trêu hoa ghẹo nguyệt.

Hồ Hồ: Oan uổng quá, em thật sự không có đi trêu trọc người nào.

Lai Lai: Vậy thì được, sau này em đi học, phải đeo kính gọng đen, không được mặc quần áo đẹp, trước phòng học, đầu tiên dùng chân đạp cửa, sau đó xông vào, lập tức khạc đờm, nói lời thô tục.

Hồ Hồ: ……..

 

21. Thần giao cách cảm

Gọi điện thoại.

Hồ Hồ: Anh yêu, anh đang làm gì đấy?

Lai Lai: He he, em đoán đi!

Hồ Hồ: Đang cậy móng chân.

Lai Lai: Ôi mẹ ơi! Làm sao em biết?

Hồ Hồ: Vì em cũng đang cậy móng chân.

 

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s