Khi bảo bối yêu bảo bối – Part 7

61. Thục nữ

Bền ngoài, Hồ Hồ có tiếng là một thục nữ.

Hồ Hồ: Ông xã, mọi người đều nói em là một thục nữ, con gái nhà lành.

Lai Lai: Anh nhận ra từ lâu rồi, nhất là cái lần em cậy gỉ mũi còn bắn cả vào màn hình TV.

 

62. Ca thán

Liên tục đi dự đám cưới mấy cô bạn hồi học cấp III, Hồ Hồ về nhà ca thán như sau:

Điểm số thi tốt nghiệp cấp III của mấy đứa đó tỷ lệ nghịch với tiền lương chồng chúng nó kiếm được hàng năm!

Bạn A, hơn 200 điểm, học trung cấp, tìm một anh chồng một năm kiếm được hơn 30 vạn.

Bạn B, hơn 300 điểm,  học cao đẳng, tìm được anh chồng một năm kiếm được hơn 20 vạn.

Bạn C, hơn 400 điểm, học một trường hạng 3, lấy anh chồng một năm kiếm được hơn 10 vạn tệ.

Hồ Hồ, hơn 500 điểm, học trường top đầu, thạc sĩ, lấy anh chồng mà căn bản chẳng biết cái gì gọi là ‘tiền lương một năm’.

(ở đây có đề cập đến các loại bằng cấp ở TQ, để cho dễ hình dung, mình quy đổi ra bằng cấp kiểu VN)

 

63. To nhỏ

Hồ Hồ: Lai Lai, đến năm bao nhiêu tuổi anh phát hiện ra củ cải đỏ của anh đã hớn giống như bây giờ?

Lai Lai, vô cùng đắc ý: Lớp 6 đã như bây giờ rồi.

Hồ Hồ: Thật đáng thương, bao nhiêu năm mà chẳng lớn thêm được tẹo nào, chả trách lại nhỏ như vậy.

 

64. Bị cước

Hồ Hồ: Bị cước thật khó chịu, vừa đỏ vừa sưng, lại còn ngứa nữa.

Lai Lai: Cái này anh từng bị rồi?

Hồ Hồ: Thế á? Anh bị rồi á?

Lai Lai: Ừ, mấu chốt là chỗ bị cước không được hay cho lắm.

Hồ Hồ: Không phải bị trên mặt chứ?

Lai Lai: Trên mặt còn đỡ, mẹ kiếp, bị ở ‘cậu bé; của ông đây.

Hồ Hồ: Ha ha, không phải chứ, ở Đông Bắc lạnh thật đấy, em từng nghe nói lạnh đông chân đông tay đông cả mặt, vẫn chưa nghe nói đông cả chỗ đó.

Lai Lai: Khốn, có năm vào mùa đông, lúc ở bên ngoài ông đây lôi ra đi tiểu, khi về thì đã thấy bị cước rồi.

 

65. Bị mắng

Lai Lai: Con người em vừa ngốc lại vừa chậm, còn lơ đễnh, có phải anh nói gì em cũng bỏ ngoài tai đúng không, em phản ứng một chút có được không, động tác nhanh nhẹn một chút, khéo léo một chút, thông minh một chút được không hả?

Hồ Hồ: Nếu em kém cỏi như vậy, anh còn lấy em làm gì?

Lai Lai: Khốn, ông đây không có tiền, tính tình lại lém, ngoài em ra còn có ai chịu được?

 

66. Truyện cổ tích

Trong cuộc sống, truyện cười luôn có hạn, tựa như cuộc sống mãi mãi không thể giống như truyện cổ tích được, phần nhiều, cuộc sống luôn bình lặng như nước vậy.

Những tháng ngày một mình, có thể làm Hồ Hồ thấy rất tự do, cũng có khi nghĩ đến một số chuyện, một số người.

Mối tình đầu của Hồ Hồ khá dài, lại khá đơn giản, đơn giản đến mức cả nắm tay cũng không có, nhưng Hồ Hồ khi còn trẻ con ấy lại cố chấp cho rằng đó mới là tình yêu, thuần khiết mà sâu sắc. Đến tận khi người con trai kia yêu người khác, sống cùng người ta, chia tay rồi, nói với Hồ Hồ ‘sống cùng nhau rồi’ mới gọi là yêu thực sự, Hồ Hồ tan nát cõi lòng.

Ngày đó, Hồ Hồ đã viết một câu chuyện cổ tích.

 

67. Truyện cổ tích của Hồ Hồ

Trong rừng sâu, Gió đã đem lòng yêu một gốc cây, vì vậy mỗi ngày nàng đều quanh quẩn bên Cây.

Nàng nhẹ nhàng phủi đi bụi bặm trên người Cây, hôn lên những vết thương do côn trùng, chim chóc, dã thú lưu lại trên người Cây.

Nàng còn đi nói với Mặt Trời, để Mặt Trời cho Cây nhiều tia nắng ấm áp hơn một chút.

Mặt Trời từng là người theo đuổi Gió, nhưng hắn bây giờ lại đang ngọt ngào bên Mưa, bọn họ cũng đã có một bé gái vô cùng đáng yêu – Cầu Vồng. Bọn họ đã là một gia đình hạnh phúc ngọt ngào như vậy, cũng thích Gió ngây thơ, lương thiện. Vì vậy, cho Cây ánh mặt trời ấm áp nhất, cũng cho Cây những hạt mưa dịu dàng nhất.

Cây tựa hồ cũng yêu Gió, nhưng hắn chưa bao giờ nói với nàng, Bởi vì hắn còn chuyện quan trọng hơn phải làm, đó chính là sinh trưởng, sinh trưởng thành một gốc cây lớn mạnh nhất trong rừng rậm.

Lúc Gió đi tới, Cây cũng sẽ vẫy tay với nàng.

Lúc Gió kể chuyện, Cây cũng sẽ gật đầu như đang lắng nghe.

Gió cảm thấy rất hạnh phúc. Nhưng nàng không hiểu được tâm sự cảu Cây.

“Nếu như ta là một gốc cây đại thụ thì hẳn là rất tốt, như vậy ta có thể đứng ở chỗ cao nhất, cũng có thể nhìn thấy cả thế giới rộng lớn.” Gió thường nghe Cây thờ dài nói vậy.

“Tại sao phải làm một gốc cây đại thụ? Nếu như chàng cao thêm nữa, ta sẽ không thể hôn trán chàng được.” Gió thích loại cuộc sống đơn giản, bình thản này.

“Nàng không hiểu ta, nàng còn có thể đi xung quanh một chút, mà ta đứng ở chỗ này, vĩnh viễn không thể biết thế giới bên ngoài có những gì.”

Cây càng ngày càng tiều tụy, phiến lá cũng bắt đầu héo khô, mỗi khi hắn thở dài, lá cây sẽ rụng xuống một mảng. Điều này làm Gió rất đau lòng.

Rốt cục cũng có một ngày, Gió quyết định lên đường, vì cây nàng sẽ đi xem thế giới bên ngoài, nàng hi vọng Cây có thể vui vẻ trở lại.

Cuộc sống ở bên ngoài quả là phong phú nhưng cũng rất khó khăn, nàng đi qua một thành phố rồi lại một thành phố, thổi qua một ngọn rồi lại một ngọn núi cao. Trên người nàng dính đầy bụi khói từ ống khói thải ra, điều này làm nàng mắc phải chứng ho khan nghiêm trọng. Nhưng nàng vẫn không dừng lại, bởi vì nàng muốn đem toàm bộ thế giới này xem một vòng, như vậy, nàng mới có nhiều chuyện mới mẻ kể cho Cây thân yêu của nàng.

Mỗi ngày Gió đều nhớ đến Cây ở nơi xa, nàng đã thu thập đủ chuyện lạ, vì vậy nàng không thể chờ được đến lúc lên đường trở về.

Mấy năm qua, Cây đã trưởng thành hơn trước rất nhiều, người nhà Mặt Trời đều dành cho hắn sự chăm sóc tốt nhất, Mặt Trời đã có rất nhiều cháu ngoại – Sương Mai. Bọn họ cũng thường rơi trên người Cây, khi ông ngoại sẽ rọi những tia nắng xuống, sẽ làm Cây trông càng thêm cao.

Gió nhiệt tình ôm hôn Cây, nàng nôn nóng muốn nói cho Cây biết về hành trình của mình, về cuộc sống thế giới bên ngoài.

Mà Cây vẫn như cũ không vui vẻ gì, có vẻ như hắn lại càng thêm ưu thương hơn trước. Hắn né tránh Gió, chỉ lặng lẽ nhìn xa xăm. Hạt sương trên người hắn lóe lên, tựa hồ như giọt nước mắt của hắn.

Gió rất đau khổ, nàng không biết đã xảy ra chuyện gì.

Cây nói cho nàng biết, sau khi nàng rời đi, một con chim Dạ Oanh vô cùng xinh đẹp đã tới, nàng ta có giọng hát uyển chuyển, cảm động lòng người nhất thế gian này, Cây không thể khống chế được mà đã yêu nàng ta. Dạ Oanh làm một cái tổ nhỏ trên Cây để ở. Cây đã quên mất khát vọng với thế giới bên ngoài của mình, hắn cũng không muốn cao lớn thêm nữa, bởi vì vóc dáng quá cao, thì lúc Dạ Oanh hôn hắn sẽ cảm thấy mệt mỏi.

Vậy mà, hạnh phúc ngắn ngủi, Dạ Oanh bắt đầu chán ngán cuộc sống bình thường như vậy.

Một ngày, Chim Sẻ nói cho nàng biết, ở bên ngoài vài trăm dặm, có một gốc cây còn cao lớn hơn muốn cùng nàng kết thân, hơn nữa còn hứa hẹn sẽ cho nàng cuộc sống tốt nhất.

Dạ Oanh do dự rất lâu, tiếng hát của nàng cũng trầm thấp mà đau thương. Nàng hát làm Cây vô cùng đau lòng.

Thế nhưng, Dạ Oanh vẫn ra đi, vào một buổi sớm trời mưa. Cây tiễn nàng đi, hắn không muốn Dạ Oanh thân yêu của hắn đánh mất hạnh phúc của nàng.

Cây lại càng u buồn hơn trước, hắn đã không còn mơ ước. Thi thoảng, hắn cũng sẽ nhớ đến Gió, nhưng rất nhanh, loại nhớ nhung này sẽ bị nối đau thương chon vùi mất.

“Chàng còn có ta, lẽ nào chàng đã quên, chàng từng yêu ta?” Gió nức nở, nàng vẫn cho rằng Cây chỉ thích nàng, bởi vì bọn họ cùng lớn lên, cùng nhau trải qua thời gian ngọt ngào thuở thiếu niên kia.

“Nàng bảo ta phải nói thế nào đây? Gió, quả thật chúng ta đã từng cùng nhau có những năm tháng đơn thuần tốt đẹp nhất. Nhưng nàng ấy, dù sao chúng ta cũng cùng sống bên nhau.” Lời Cây nói, làm Gió tan nát cõi lòng.

 

68. Lai Lai cũng làm thơ

Lai Lai cũng từng có thời gian là một thanh niên say mê văn học, còn làm cả thơ tặng Hồ Hồ:

Cánh hoa kia trong gió

Tựa như làn váy em lay động

Lướt qua lòng anh say

Rơi xuống mặt nước tĩnh lặng

Trong vắt tựa mắt em

Phất qua gương mặt anh

Tinh khiết như tấm lòng em

Ánh lên sắc hoa đỏ thắm

* Lai Lai đi công tác rồi, truyện cười cũng ít đi rất nhiều, Hồ Hồ ở nhà một mình bắt đầu đi trên con đường u buồn.

 

~HOÀN~

Advertisements

One comment on “Khi bảo bối yêu bảo bối – Part 7

  1. Xin chào bạn ^^ Mình xin lỗi vì đã làm phiền!! Mong bạn cho mình nói vài lời nếu bạn cảm thấy không thích có thể xóa comment này của mình ^^

    Chẳng là bên mình đang tổ chức một cuộc thi bình luận và trả lời dành cho các bạn yêu thích đọc tiểu thuyết Trung Quốc. Mình tin rằng cuộc thi này sẽ có ích cho nhiều bạn và tất nhiên giải thưởng cũng rất hấp dẫn. Cho nên rất mong bạn chủ wordpress có thể giới thiệu cuộc thi này giùm mình bằng cách dán đoạn dưới đây vào tường nhà hoặc đăng thành một bài viết. Mình cám ơn bạn rất rất nhiều.

    “Cuộc thi: Phát huy tinh thần độc giả

    Cơ hội nhận sách xuất bản, truyện VIP ở xs8 và tài khoản mua ebook ở alezaa dành cho các độc giả. Xin bấm vào link này để biết thêm chi tiết http://diendanlequydon.com/viewtopic.php?f=142&t=293670&p=1661869#p1661869.”

    Rất cám ơn bạn đã đọc ^^

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s